Xuân về trăm hoa đua nhau khoe sắc thắm. Mỗi loài hoa như họa thêm cho mình một sắc màu lung linh diệu kỳ. Mỗi một loài hoa là sự kết tinh tuyệt mỹ của thiên nhiên, mỗi một loài hoa là biểu trưng của ý nghĩa thâm tình mà người ta thường dùng nó để thay thế cho ngôn từ. Ngôn ngữ của các loài hoa là tiếng gọi tha thiết nhất toát lên từ tự tâm.
Khi nói về mùa Xuân, thì mọi người con Phật Việt
Nay Xuân lại trở về trên đất nước Việt
Chúng ta nghe trong ý Xuân là điểm hội tụ những buồn vui của năm cũ, lại nghe từ sâu trong cõi lòng mình mong nhiều ước vọng đến trong năm mới. Những gì đã diễn ra trong năm cũ và đồng thời với quá khứ đã qua, mà mỗi chúng ta hãy lấy đó làm kinh nghiệm trên bước đường thực hành lời Phật dạy. Trong tương lai sắp đến, chúng ta phải trang bị cho mình những kiến thức để vun bồi kinh nghiệm cho lộ trình mới thành công hơn. Vì chúng ta biết rằng, trong cái vô thường luôn hiện hữu cái chơn thường, mà ước vọng luôn là sự lung linh chiếu diệu như những đóa hoa chớm nở muốn vươn mình tỏa ngát hương thơm vậy. Đó chính là qui luật thăng hoa tâm thức mà mỗi chúng ta hãy nắm lấy để thành tựu bằng hành động của định hướng từ kim chỉ nam là niềm tin vào CHÁNH PHÁP. Trong những ngày xuân, đứng giữa sự giao thoa của đất trời, lòng người cứ vời vợi ra đó nhưng lại hòa quyện thành một niềm riêng. Rồi từ trong sâu thẳm của sự thánh thiện ấy, chúng ta hãy nhìn vào thực tại, thấy mọi vật tương duyên với nhau như một định luật sinh diệt ẩn hiện nhiệm mầu. Thế nên mới biết trong cái vời vợi luôn có cái định luật. Là người con Phật, chúng ta không bao giờ chịu thua hay khuất phục trước bất cứ sức mạnh của thế lực vô minh, tham vọng nào đang ngự trị trong tâm thức mỗi chúng ta. Vì chúng ta có đủ niềm tin vào Đức Thế Tôn, một bậc Đại Hùng - Đại Lực có lòng vị tha; học được hạnh hỷ xả của Đức Di Lặc và có lòng tin vào chính mình.
Thấu rõ điều đó, rồi chúng ta hãy phát tâm làm lợi lạc quần sanh. Muốn làm lợi lạc quần sanh thì chúng ta phải có đủ tuệ giác để tiếp nhận ý nghĩa thâm diệu mà không sanh lòng khiếp sợ, bạc nhược, có đức tin vững chắc vào giáo lý Phật Đà mà khởi tâm hành chân chánh, làm thân giáo, khẩu giáo nhiếp hóa mọi người. Đó là sự thể hiện công hạnh của mình và cũng là sự tiếp nối tâm nguyện lớn lao của đức Di Lặc, tâm nguyện đi vào đời mang theo nụ cười hoan hỷ, an nhiên và tự tại.
“Chầm chậm Xuân về lòng đất chuyển,
Nhạc trời thanh thoát rộn muôn phương.
Tâm linh một thoáng bừng giao cảm,
Lặng hết bao nhiêu lớp sống cồn”





8
3022
92289
