Du Hoá

 

KHÔNG TU BỒI THƯỜNG HAI MƯƠI TRIỆU

- Điệu ơi! Nhà Điệu ở đâu vậy?

- Xa lắm….

- Xa là ở đâu?

- Không biết.

Đúng là xa thật, làm sao Điệu biết được. Điệu học đã lớp bốn là vào chùa ở, mà không biết cái gì hết, thầy cô hỏi tới là lắc đầu. Thân hình thì nhỏ tí teo, thiếu dinh dưỡng, nhỏ nhất lớp, chỉ có cái đầu dồ lên là khác người thôi. Đúng là quá xa phố phường ở miền núi đâu đâu, tận tới Phú Yên ra nữa.

Ngày Điệu đòi đi tu, Mẹ dẫn vào chùa thưa Thầy gửi con cho ở chùa.

Thầy hỏi:

- Con có muốn ở với Thầy không?

Điệu đáp:

- Con muốn ở với Thầy.

Thầy hỏi:

- Con tên gì?

Điệu đáp:

- Con tên Lộc.

- Cái gì Lộc.

- Không biết!

Thế là Điệu Lộc được cạo đầu để một vá sau ba tháng tập sự, cùng với nhiều Điệu khác nữa. Hơn một tuổi có, cùng tuổi với Điệu Lộc có, một lúc năm Điệu cạo đầu một lần. Nhưng khổ nỗi Điệu quá nhỏ con, nên đành chịu làm em. Ai biểu ngủ thì ngủ, biểu thức thì thức, biểu vào ăn thì ăn, biểu đi học thì xách cặp đi. Coi như đã giao phận cho chùa, đúng nghĩa. Nhưng đặc biệt có cái đầu và cái miệng hơi to. Cho nên, trận chiến nào cũng nghe tiếng hết. Lý lẽ có, la hét bất đồng có, khóc có, cái gì cũng tham gia, muốn làm lãnh tụ, cuối cùng không được… khóc.

Một ngày đẹp trời, thời gian ở chùa cũng khá lâu, hết một năm học. Điệu Lộc vào phòng Sư phụ. Sư phụ hỏi:

- Chuyện gì thế con.

- Con đi Dìa (tiếng nẫu).

- Về đâu - Sư phụ hỏi.

- Về nhà.

- Nhà ở đâu?

- Đến giờ cũng chưa biết!

- Không biết sao đòi về? Mà tại sao lại về?

Điệu đáp:

- Mấy chú ăn hiếp con!

Thầy cười:

- Miệng to mà bị ăn hiếp. Thôi ra ngoài chơi đi!

Điệu ra gặp thầy Quản điệu thưa:

- Con đi dìa.

Thầy Quản Điệu hỏi:

- Dìa đâu.

- Con dìa nhà

- Sao dìa nhà?

- Không tu nữa!

- Sao không tu nữa?

- Mấy chú ăn hiếp con.

Thầy Quản Điệu nói:

- Ừ! Gọi cha mẹ vô bồi thường. Một tháng cơm nước, tiền ăn học, áo quần tổng cộng hai triệu. Mười tháng hai chục triệu. Có tiền thì về không tiền thì quét chùa hai mươi tháng trả nợ.

Điệu Lộc nói:

- Thôi con tu nữa!

Chiều Thầy hỏi:

Suy nghĩ kỹ chưa, có dìa nhà nữa không?

Điệu Lộc nói:

- Con suy nghĩ kỹ rồi. Không dìa nhà nữa.

Sân trước chùa vang cả tiếng cười của các Điệu. Trong chiều xế yên bình, lộng gió trên đỉnh núi cao giữa phố thị đèn hoa.

 

THẦY CHÙA KHÔNG CÓ NGU

Điệu Bảo đi học. Lớp sáu rồi, lên lớp ai làm gì thì làm. Ngủ một chút cứ đã! Cô giáo thấy vậy, mới đầu cũng thương, để cho ngủ một chút. Nhưng thét hồi quen, ngủ hoài.

Cô hỏi: Sao điệu ngủ hoài vậy?

Điệu trả lời: Dạ con thiếu ngủ.

- Sao thiếu ngủ?

- Dạ con dạy sớm.

- Sao dậy sớm?

- Dạ con tụng kinh khuya.

- Tụng kinh khuya mấy giờ?

- Dạ 4 giờ sáng.

Cô gọi điện lên chùa hỏi Thầy cho ra lẽ, có phải vậy không, hay Điệu nói láo. Thầy bảo phải. Ở chùa lớn nhỏ ai cũng phải dậy sớm công phu. Điệu thoát được một nạn.

Hôm đó điệu lại ngủ nữa. Không biết cô cũng đang bực chuyện gì. La cho điệu một trận, bắt đứng lên bảng dò bài. Điệu không thuộc. Cô bảo thầy chùa mà ngu.

Điệu thưa với cô: Con về mét Thầy con. Cô không được nói vậy!

Cô hỏi

- Tại sao?

- Con ngu chứ Thầy chùa không có ngu.

Thế mới biết giáo dục trẻ thơ cũng nên thận trọng. Vậy Điệu đâu có ngu.

Trang Ảnh

Pháp Âm

Thống kê

Hiện có 1 khách đang trực tuyến

7

3021

92288

 

Âm lịch

Copyright @ 2009-2010 Chùa Kỳ Viên Trung Nghĩa
132 Sinh Trung, Nha Trang, Khánh Hòa, Việt Nam
Điện thoại: +84.58.3827197; 3500252
Cố Vấn: Hòa Thượng Thích Trí Viên | Biên Tập: ĐĐ. Thích Huệ Pháp
Thư điện tử xin gởi về: huephap@gmail.com
Ghi rõ địa chỉ nguồn "kyvientrungnghia.com" khi đăng lại từ trang web này