Trích truyện trong kinh BÁCH DỤ
Người cha thấy tình cảnh như vậy rồi hoảng hốt hỏi anh, vậy chớ bị con thú gì cắn mà thân thể ra nông nổi.
Người con nhăn nhó trả lời:
- Có một con gì không biết, thân đầy cả lông, đến cắn con bị thương như thế đó.
Người cha giận hầm hầm xách cung tên chạy thẳng vào rừng rậm, thấy một nhà tu râu tóc rất dài, lại có một chòm râu lún phún, ông cho rằng, đó chính là con dã thú đã cắn con ông, lập tức ông giương cung muốn bắn. Có người thấy thế vội can rằng:
- Nhà tu hành này không có tâm hại con ông, ông không nên vu oan cho người hiền đức.
LỜI BÀN:
Ý chưa thấu đáo tận tường,
Giương cung sân hận lạc đường từ đây!
Kinh nêu tích truyện oan sai,
Bởi lo nhân thế trượt dài u mê!
Nhỏ nhoi con mắt mập mờ,
Chính đây nghiệp chướng mở bờ trầm luân!
HỮU TUỆ






9
3121
162956
