Đạo lý cười - Không nên vu oan cho người hiền đức

 

Trích truyện trong kinh BÁCH DỤ

 Thuở xưa, có hai cha con người nọ cùng đến nơi cánh đồng mênh mông, người con bỏ cha đứng đó, một mình chạy thẳng vào rừng rậm, bị cọp cắn, vết thương rất sâu, lại bị móng nhọn của nó cào rách bấy cả mình mẩy. Anh vừa đau nhức vừa kinh sợ vô cùng, vội vã băng rừng chạy về chỗ cha anh đang đứng.

Người cha thấy tình cảnh như vậy rồi hoảng hốt hỏi anh, vậy chớ bị con thú gì cắn mà thân thể ra nông nổi.

Người con nhăn nhó trả lời:

- Có một con gì không biết, thân đầy cả lông, đến cắn con bị thương như thế đó.

Người cha giận hầm hầm xách cung tên chạy thẳng vào rừng rậm, thấy một nhà tu râu tóc rất dài, lại có một chòm râu lún phún, ông cho rằng, đó chính là con dã thú đã cắn con ông, lập tức ông giương cung muốn bắn. Có người thấy thế vội can rằng:

- Nhà tu hành này không có tâm hại con ông, ông không nên vu oan cho người hiền đức.

LỜI BÀN:

Ý chưa thấu đáo tận tường,

Giương cung sân hận lạc đường từ đây!

Kinh nêu tích truyện oan sai,

Bởi lo nhân thế trượt dài u mê!

Nhỏ nhoi con mắt mập mờ,

Chính đây nghiệp chướng mở bờ trầm luân!

HỮU TUỆ

 

 

Trang Ảnh

Pháp Âm

Thống kê

Hiện có 4 khách đang trực tuyến

9

3121

162956

 

Âm lịch

Copyright @ 2009-2010 Chùa Kỳ Viên Trung Nghĩa
132 Sinh Trung, Nha Trang, Khánh Hòa, Việt Nam
Điện thoại: +84.58.3827197; 3500252
Cố Vấn: Hòa Thượng Thích Trí Viên | Biên Tập: ĐĐ. Thích Huệ Pháp
Thư điện tử xin gởi về: huephap@gmail.com
Ghi rõ địa chỉ nguồn "kyvientrungnghia.com" khi đăng lại từ trang web này