(Phóng tác về Lamartine)
Lamartine được mẹ dắt dạo phố vào một buổi sáng thật đẹp, khí trời ấm áp cuốn theo gió trở mùa thu. Những chiếc lá vàng rất hiếm hoi rơi rụng trên nền gạch đủ màu sắc được lót dọc theo lối đi bộ một cách sang trọng và tỉ mỉ, nhiều bạn nhỏ nhảy qua nhảy lại theo màu xanh đỏ giống như hình chữ Z thật là chăm chú. Thỉnh thoảng lại hét lên khi thân người muốn ngã ra khỏi giới hạn ô hình, họ vui mừng vỗ tay khi đã chứng tỏ được tài năng của mình đã vượt qua được chặng đường chông gai. Lamartine cũng hòa điệu trong sự nỗ lực đó bằng những bước chân vững chãi của một nam nhi.
Hôm nay, tâm trạng của Lamartine rộn ràng khác thường, cậu thức dậy thật sớm, thay vì lăn qua trở lại với giọng ngái ngủ cùng những chiếc gối đầy kiểu dáng được sắp đặt khắp nơi trên chiếc giường xinh xắn,như thường ngày một cách sung sướng, ấm áp, nơi mà Lamartine bảo đó là cung điện của hoàng tử có tên là White Bear (Chú gấu trắng).
Lamartine lại tưởng tượng vào ngày sinh nhật mười tuổi của mình tới đây sẽ có nhiều điều để hãnh diện với bạn bè. Với rất nhiều hy vọng rằng được ông bà, bố mẹ mua cho những món quà mà cậu ưa thích, rồi lại được thổi đèn cầu nguyện cho một ước mơ vĩ đại. Một ngọn lửa nến cỏn con mang hình chú mèo có điểm một vài chấm đen trên lưng đặt ngay giữa chiếc bánh kem xinh đẹp sẽ khẳng định sự có mặt của Lamartine trên đời. Buổi tiệc này sẽ có rất nhiều Chocolatte, nước uống Coca, sẽ hát đùa xoay quanh cùng bạn bè, mỗi người sẽ có một vẻ yêu kiều khác nhau.
Bạn của Lamartine là những người chứng tỏ có rất nhiều năng khiếu âm nhạc ở trong lớp, họ biết thổi kèn bằng ống sáo trúc, kéo đàn violon, và đánh những chiếc trống nhỏ bịt kín hai đầu, hát ngêu ngao những bài ca tình yêu cha mẹ và mến thương thầy cô, tình bạn bè. Bạn của Lamartine đến dự buổi sinh nhật này sẽ mặc những bộ váy nhiều tầng xòe rộng, carvat nơ đẹp xinh xắn. Mùi thơm nhẹ phảng phất thóat ra từ những ngọn nến được sắp đặt tối sáng trong mỗi góc nhà, hòa quyện với tia sáng nhỏ nhoi của những chiếc ngôi sao, những thiên thần được gắn lên đâu đó trên vách nhà, tạo nên một không gian vừa hư vừa thực của thiên đường và địa giới. Với bao nhiêu mơ tưởng được Lamartine vẽ lên cho buổi sinh nhật của mình một cách hoành tráng, trong suy nghĩ của cậu ta, và nó trở nên trưởng thành một cách kỳ lạ.
Lamartine rất thích thú với nhiều loại thú bông mềm mại, lớn có nhỏ có tất cả đều trưng bày trong một gian hàng lớn dành cho lứa tuổi thiếu nhi tại siêu thị, vừa đủ để vói tay vuốt ve nhẹ nhàng, chạm đến chúng và cũng vừa đủ đưa Lamartine và các bạn rơi vào thiên đàng của tuổi thơ. Cũng có rất nhiều bạn cùng trương lứa, với đôi mắt sáng rực bởi niềm kiêu hãnh khi được nâng niu chìu chuộng trong tình yêu thương tràn ngập của cha mẹ. Một tình thương được bao phủ, và niềm sung sướng vô hạn khi Lamartine được mẹ đồng ý mua cho những món quà của mình ưa thích.
Thế mà, niềm vui đang được mở ra trong cảm xúc dạt dào, Lamartine bỗng nhiên im lặng, tính hồn nhiên mất đi, không biết lúc nào cậu ấy thay đổi suy nghĩ nhanh đến thế, miên man và lo lắng. Thay vì nói với mẹ huyên thuyên về những dự định cho buối tiệc đặc biệt của mình như sáng nay, Lamartine tựa như đang để dòng suy nghĩ trôi theo nơi nào. Về đến nhà, Lamartine ôm chặt lấy mẹ:
- Con sợ quá… mẹ ơi !!!
Người mẹ hỏi:
Điều gì làm con sợ hãi đến thế, hãy nói cho mẹ nghe đi con cưng.
- Con vừa trông thấy những người hai cánh tay đầy máu đang đập chết một con bò, các người khác thì đang đè giết con vịt và con bê. Chúng kêu la thảm thiết như đang kêu cứu. Máu chảy lênh láng khắp nơi. Không ai cứu chúng hết. Thật là đáng thương hả mẹ… Mẹ đừng nấu thịt súc vật nữa, con không dám ăn nữa đâu, con sợ hãi và ghê tởm lắm.
Người mẹ sực nhớ lại hai Mẹ con vừa đi ngang qua một lò sát sanh, ở đó bà vô tình không để ý. Mẹ của Lamartine ôm con vào lòng vỗ về xin lỗi con yêu của mẹ.
Và rồi từ đó Lamartine không bao giờ ăn thịt nữa.
Các bạn yêu thương!
Cậu bé Lamartine đó chính là một nhà văn, nhà thơ nổi tiếng ở cuối thế kỷ thứ 18 cách thời đại chúng ta hơn 200 năm. Vào lúc còn bé, có một lần, ông đã chứng kiến cảnh tượng giết súc vật của những người đồ tể. Cảm xúc và ý thức của Lamartine thấy hành động đó vừa tàn ác, vừa ghê tởm, sợ hãi, khiếp đảm và bất công. Chođến nỗi ông không dám ăn thịt vì quá thương hại chúng.
Trong nhà Phật, những hành động giết chóc đó được gọi là giết hại chúng sanh. Từ chối ăn thịt của Lamartine là sự thể hiện tình yêu đến cả loài vật. Hành động đó được đông đảo mọi người tán thưởng, cho đến nay cả thế giới loài người vẫn tiếp tục ca ngợi thông điệp yêu thương, lòng từ bi sâu thẳm trong mỗi con người ai cũng có.
Vẫn biết rằng trong cuộc sống sự ăn uống không thể thiếu được, nhưng ăn với lòng ác tâm, vui vẻ với sự giết chóc, khuyên bảo người khác giết hại, là điều chúng ta nên tránh. Những hành động này là hạt giống tạo thành năng lực của những người ác. Hãy nên tránh xa.





6
3020
92287
