Cái tên quan trọng lắm. Bởi nó là cái tiếng đẹp nhất mà người ta gọi trong suốt cuộc đời. Khi nhớ một cái tên tức là ta sẽ nhớ về một con người có cái tên đó. Không gì tuyệt diệu hơn khi mình gọi tên những người thân của mình. Mẹ là cái tên chung nhất cho tất cả những ai làm mẹ. Khi ai đó gọi mẹ ơi, tức mình hiểu người phụ nữ đó đã làm và yêu thương giống mẹ mình. Mẹ cũng là một cái tên đẹp nhất. Bao giờ cũng thiêng liêng và quá đỗi dịu dàng. Cái tên thôi cũng đủ gây bao nhớ thương rồi.
Mẹ. Cũng đã từ lâu và định nhiều lần con muốn viết về mẹ một cái chi đó. Điều mà con muốn thử mấy lần rồi mà không được. Viết về mẹ con khập khiễng lắm nên cứ thôi.
Mẹ giản dị và bình thường. Mẹ ấm áp và hiền hòa. Mẹ kiên nhẫn và chịu khó. Mẹ trong lành, mênh mông và Mẹ đôi khi một chút yếu đuối.
À a ru hời ơ hời ru,
Nhắc đến mẹ, thường thì người ta nhớ đến những lời ru ngọt ngào đong đầy vành nôi từ thuở ấu thơ.
Mẹ. Con không dám ví mẹ như chuối ba hương, như xôi nếp một và như đuờng mía lau. Bởi chuối ba hương, xôi nếp một và đường mía lau chỉ là một phần nào đó chất liệu tình thương của tấm lòng người mẹ. Con chỉ biết và có thể ví lên rằng:
Không ai thương mẹ bằng con,
Không ai thương con bằng mẹ.
Tất nhiên mẹ và con sẽ không nằm ngoài ý niệm đó. Phải không mẹ của con?
Mẹ. Đôi khi xa cách, vì con đi học xa. Cho nên đôi khi con cảm thấy thiệt thòi khi không được nhìn mẹ hằng ngày, những bữa ăn mẹ nấu, những lúc được nằm cạnh mẹ. Và đôi khi con thèm một chút câu nhắc nhở của mẹ. Mẹ biết không? Lúc đó con cảm thấy mình thật là không may mắn. Dại quá!
Con thất bại hay gặp khó khăn. Mẹ buồn và đôi khi mẹ khóc, chẳng động viên chẳng la mắng! Mẹ im lặng.
Con biết mẹ khóc không phải mẹ áp đặt con rớt hay đậu, con thành công hay thất bại. Không phải mẹ khóc vì mẹ trông chờ một cái gì đó về con. Mà mẹ khóc bởi mẹ thương con và lo lắng bởi một chút trắc trở khi xảy đến với con. Mẹ biết không? Con không nhìn thấy mẹ khóc, nhưng con đã biết! Lúc đó con thật sự đã khóc và khóc thật nhiều. Khuôn mặt mẹ dáng dấp mẹ cứ dập dìu trong tâm trí con và con chỉ biết rất thương mẹ, thương mẹ vô ngần.
Mẹ đẹp, mẹ đẹp thiệt mà! May ra con có phần nào đó giống mẹ chỉ có điều con không hiền như mẹ, không khoan thai và kiên nhẫn như mẹ. Và ở mẹ, con cảm thấy con được học hỏi rất nhiều thứ. Mẹ đã cho ba anh em chúng con cho cả gia đình một tổ ấm không chỉ là hạnh phúc mà còn cho cách sống, cách nhìn nhận và sự chia sẻ đối với những người xung quanh. Nhìn mẹ con cảm thấy tâm hồn thật thoải mái.
Ở mẹ, con không chỉ nhìn thấy là một chỗ dựa vững chắc mà còn là một sự chia sẻ, một tình thương, sự sâu sắc và thấu đáo của mẹ nữa! Và con được thật nhiều.
Mẹ, những thứ qua đi ta mới trân trọng và quý giá đúng không? Hay là con xa mẹ xa gia đình nên hôm nay con mới viết được về mẹ.
Được về nhà là sướng nhất đối với con, được làm con cưng, được chiều chuộng, được đi chợ và nấu ăn cùng mẹ. Được mẹ dạy bảo con nhiều thứ, được nằm cạnh mẹ, mẹ ôm và con có thể dúi đầu vào lòng mẹ để cảm nhận cái mùi quen thuộc, mùi của mẹ! Mỗi lúc như thế trong con thật mâu thuẫn, con vừa hạnh phúc vừa sung sướng vừa tràn ngập của hơi ấm. Con lại sợ một mai con không còn cái khoảnh khắc này nữa. Con miên man trong lo sợ. Con như muốn níu kéo thật lâu và hít một hơi thật mạnh vào lòng mẹ để được nồng nàn tình yêu thương đó.
Được về nhà, buổi sáng đầu tiên thức dậy muộn, nằm lì trên giường, cuộn mình trong chiếc chăn mỏng. Không phải vì lười biếng chưa muốn dậy mà vì con muốn tìm lại cái cảm giác bình yên khi trở về nhà, cảm giác luôn được yêu thương an toàn. Con trân trọng những giây phút ấm áp và hạnh phúc khi được trở về bên gia đình, những khoảnh khắc của cuộc sống, của ba mẹ và con, của anh chị em, của bà con làng xóm, của những góc nhỏ quen thuộc, ngôi chùa, con sông, ngã đường và lối mòn đi chợ mà mẹ và con thường đi. Tất cả mọi thứ dường như quen thuộc đối với con.
A á ru hời ơ hời ru
Mẹ thương con có hay chăng
Thương từ khi thai nghén trong lòng…
Bài hát không biết đã bao lần đi vào lòng người, vẫn giai điệu vẫn lời ru ngọt ngào ấy nhưng sao hôm nay con mới thật sự cảm nhận một cách trọn vẹn. Dường như một luồng cảm xúc mạnh đang thổi trong con. Con hạnh phúc không ngừng. Con liên tưởng đến mùa Vu Lan Báo Hiếu. Con sẽ cài trên ngực áo bông hồng đỏ đầy ý nghĩa.
Ý nghĩa lắm mẹ à! Bởi lẽ giờ đây con gái của mẹ đã thật sự lớn, biết đồng cảm quan tâm chia sẻ cùng mẹ, biết lo lắng cho mẹ và biết nâng niu trân trọng tình yêu thương mà mẹ dành cho. Sẽ không phải là những chiếc bông hồng con cài trên áo một cách sung sướng vô lo cho có như các đàn anh đàn chị để rồi khoe với mọi người em cũng được như anh hay em cũng được như chị. Ngây thơ vụng dại quá đúng không mẹ? Tuổi thơ con đã trôiqua một cách nhẹ nhàng, con tung tăng trên ngực áo là chiếc bông hồng về khoe với gia đình, mọi người nhìn con với đôi mắt thân thương, khi đó có cả bà nội nữa. Giờ bà đã không còn. Nếu có chiếc vé tuổi thơ con cũng sẽ mua một chiếc để được trở về với ngày xưa. Ngày xưa thì mẹ của con trẻ, có sức khỏe hơn, con được gần gũi mẹ nhiều hơn và con còn có cả bà nội thương cưng con nữa. Không có chi tuyệt bằng! Chắc cũng có lẽ con đang hạnh phúc.
Mẹ ơi? Hoa hồng cài áo mùa Vu Lan tới mà con sẽ cài là chiếc hoa hồng đẹp nhất ý nghĩa nhất trong tâm hồn con. Ý niệm về mẹ giờ đây trong con không chỉ là niềm tự hào mà còn là cả sự may mắn nữa. Sự may mắn bởi con vẫn bình an ngày nào khi mẹ vẫn còn bên con; hơi một chút xa mẹ nhưng vẫn biết mẹ đang còn hiện hữu, vẫn nghe được giọng nói và sự quan tâm của mẹ.
Con vẫn bình an ngày nào bởi khi mùa Vu Lan đến con vẫn con có cơ hội và cho phép mình được cài trên áo một chiếc hoa hồng.
Con vẫn bình an ngày nào bởi khi mùa Vu Lan đến con lại được cảm niệm về mẹ một cách sâu sắc hơn. Con sẽ cười thật nhẹ nhàng một cách hạnh phúc và sung sướng. Con sẽ chia sẻ ánh mắt của con thật trìu mến, cảm thông, trân trọng với những chiếc bông hồng trắng được cài trên ngực áo của một ai đó. Hồng và trắng là hai màu khác nhau khi được cài trên ngực áo thì cũng mang hai ý niệm khác nhau: còn mẹ và mất mẹ.
Mẹ. Đâu đấy con vẫn bắt gặp một ánh mắt xa xăm tư lự, buồn như một tiếng thở dài của một ai đó đang cài trên mình chiếc hồng trắng. Có lẽ một kỷ niệm nào đó rơi vào tim thật đắng chát khi tìm về nguồn yêu thương của ngày xưa thì giờ đây đã không còn mẹ nữa rồi.
Có đôi khi chúng ta thường hay bỏ qua những cơ hội để làm một điều gì đó cho những người ta yêu thương. Và khi những cơ hội đó không một lần nữa thì ta mới cảm thấy thật hối tiếc, tự trách bản thân thì tất cả đã qua rồi, chỉ mang tên là quá khứ, kỷ niệm, nhạt nhòa qua lớp bụi thời gian.
Mẹ. Cũng không hoàn toàn là thế. Đâu đấy con vẫn bắt gặp một ánh mắt long lanh buồn nhưng vẫn nở nụ cười ngây thơ, nhẹ nhõm khi nhớ về những kỷ niệm của ngày xưa. Kỷ niệm đó sẽ không ra đi, nó rơi xuống, không vỡ ra, nhẹ nhàng khẽ khàng hôn lên mặt đất. Chắc có lẽ ngày xưa họ đã biết làm một điều gì đó cho những người thân của họ, cho mẹ của họ và họ chỉ ôn lại một chút kỷ niệm để mà cảm ơn, yêu thương và trân trọng thôi đúng không mẹ?
Có và không, hư và thực, cái mất cũng là sự hình thành của cái có. Mất mẹ không có nghĩa là ta không còn mẹ.
Mẹ có trong ta và ta có trong mẹ.
Ta biết như vậy để ta luôn ý thức rằng ta chưa từng mất mẹ. Và mẹ ơi! Giờ thì con đã biết mẹ có thật sự trong con và con có trong mẹ. Con sẽ bớt đi nỗi sợ hãi hay những lúc giật mình khi biết một mai con sẽ không còn mẹ nữa. Con chỉ sợ đánh mất tình thương của mẹ dành cho con thôi.
Mẹ! Giờ đây con hạnh phúc lắm, con sung sướng lắm. Con như muốn hét to mà tự hào rằng: Con cảm ơn tất cả. Con cảm ơn ba mẹ đã sinh ra con, đã đi qua cuộc đời con, được làm con của ba mẹ. Cảm ơn mẹ thật nhiều.
Mùa hiếu hạnh một lần nữa lại về. Đâu đây những chiếc lá vàng như muốn tạm biệt những cơn gió nhẹ khẽ khàng đi về nguồn cội. Mùa Vu Lan Báo Hiếu, mùa để cho những người con được tri ân, báo ân đến tổ tiên ông bà cha mẹ. Là mùa để cho những người con tìm cho mình những chiếc bông hồng cài áo và như muốn dò tìm nhau trong câu nói:
“Hãy làm điều gì đó cho hôm nay.”





6
3020
92287
