Ngày rằm tháng bảy Vu Lan,
Lật trang hiếu hạnh nhớ Hàn Bá Du.
Gương xưa sáng mãi ngàn thu,
Cảm lòng hiếu thảo khéo tu nên người.
Chuyện rằng: Ông đã lớn rồi,
Nhưng khi lầm lỗi đòn roi vẫn còn.
Vết đau hằn đỏ như son,
Vẫn nằm yên chịu chẳng hờn khóc la.
Từ lâu chưa tiếng kêu ca,
Bỗng nay nước mắt chảy nhòa không ngưng!
Sợ con oan ức không chừng (?!)
Mẹ Ông vội hỏi: Vì dưng thế này?!
Bá Du thút thít tỏ bày:
“Mọi khi Mẹ đánh mạnh tay nặng đòn,
Con mừng sức khỏe Mẹ còn.
Hôm nay tay yếu nhẹ đòn nên con…
Buồn lo sức Mẹ hao mòn,
Thời gian hiếu dưỡng chẳng còn bao lâu!
Con nào dám trách chi đâu,
Chỉ mong muốn Mẹ vơi sầu khỏe vui.”
Chuyện xưa đọc lại ngậm ngùi,
Nhắc ta giữ đạo làm người con ngoan.
… “Cùng tột điều Thiện…gì hơn…” (*)
Chính là Hiếu đạo báo ơn sinh thành.
Câu kinh Nhẫn Nhục rành rành.
(*) Kinh Nhẫn Nhục có câu:
“Cùng tột điều Thiện không gì hơn Hiếu,
Cùng tột điều Ác không gì hơn Bất Hiếu.”





6
3020
92287
