Đóa hoa hồng Vu lan của mẹ

Tác giả: Chúc Khai

 

Nói đến tình mẹ, thì quả thật trên cõi đời này không có một thứ tình nào đậm đà thiêng liêng bằng! Tình Mẹ đã có trong ta từ thuở tượng hình, đến với ta qua hơi ấm thịt da, qua bàn tay trìu mến, qua dòng sữa bổ dưỡng, qua giọng hát ngọt ngào.

“Môi ta bắt đầu bập bẹ

Môi ta bắt đầu tiếng gọi Mẹ gọi Cha.”

Mẹ là hình ảnh đầu tiên, tình thương, tiếng nói, nụ cười, ánh mắt và hương vị của mẹ cũng ghi sâu đậm vào lòng con. Theo như Đức Phật dạy: “Mẹ là Trời Phạm Thiên, là vị Tiên trên đời, là người đáng cúng dường”.

Mối tình nào rồi cũng phai mờ trong trái tim, trong ký ức ta. Nhưng tình Mẹ thì không thể nào quên được. Cho nên chúng ta đừng vì cuộc sống, vì sự nghiệp tương lai mơ hồ mà quên mất đi bổn phận phụng dưỡng Cha Mẹ, không đắp lạnh, quạt nồng, miếng ăn miếng uống thì thật là lỗi đạo làm con. Thường thì chúng ta không phải là không thương Mẹ, nhưng vô tình ta bỏ quên Mẹ! Mãi cho đến khi Mẹ mất mới:

“Mẹ ơi! Mẹ đã sống vì con,

Trải qua bao năm tháng mỏi mòn,

Ân sâu nghĩa nặng chưa đền đáp,

Mẹ mất rồi bóng đổ chiều hôm”.

Lúc bấy giờ mới biết thương Mẹ thì còn ý nghĩa gì! Ta nên hãy thương Mẹ, ngay khi Mẹ ta còn sống. Vì không có cái buồn nào bằng cái buồn mất Mẹ. Tình Mẹ rộng hơn bầu trời, ngọt thơm mật ong và mát hơn gió xuân. Đối với một con người thì chỉ có tình Mẹ là tất cả! Mẹ chẳng những tạo nên ta mà còn cho ta cho ta sự sống nữa.

Và đây, trong ngày Đại lễ Vu Lan, đóa hồng Vu Lan tượng trưng cho tình Mẹ chất chứa trong tâm thức của người con hiếu hạnh.

Bởi vì: Bông hồng là loại hoa quý vừa đẹp, vừa thơm, vừa sang trọng mà ai ai trong chúng ta cũng đã biết. Hoa hồng có nhiều loại khác nhau với đủ màu sắc, nhưng đối với người Phật tử thì:

“Hoa hồng với hai màu, một đỏ

Dành cho ai còn Mẹ trên đời.

Và một trắng dành cho ai đó,

Mất Mẹ rồi trọn kiếp mồ côi”.

Với những ai may mắn với đóa hoa hồng đỏ được cài lên ngực áo trong ngày Đại lễ Vu Lan thì chắc rằng: người đó là người hạnh phúc nhất.

“Nếu ai hỏi có điều chi hãnh diện,

Con xin thưa, con có Mẹ trên đời.

Mẹ là ánh trăng rằm hiển hiện,

Là bao la sáng nước của ngàn khơi”.

Và với đóa hồng Vu Lan màu trắng cài trên ngực áo:

“Còn Cha còn Mẹ thì thương

Không Cha không Mẹ như đờn đứt dây.

Đờn đứt dây còn xoay còn nối,

Cha Mẹ mất rồi con chịu mồ côi...”

Mất mẹ là mất cả đất trời. Người con mất Mẹ như: “đóa hoa không mặt trời... như trẻ thơ không nụ cười...”, cả cuộc đời nhuộm bóng hoàng hôn. Mất mẹ là con như đã mất tất cả.

“Dầu còn Mẹ! Hay mất Mẹ

Thì em ơi! Em vẫn là con.

Xin giữ mãi trọn đời em nhé,

Bóng Mẹ hiền giữa trái tim con.”

Trang Ảnh

Pháp Âm

Thống kê

Hiện có 2 khách đang trực tuyến

6

3020

92287

 

Âm lịch

Copyright @ 2009-2010 Chùa Kỳ Viên Trung Nghĩa
132 Sinh Trung, Nha Trang, Khánh Hòa, Việt Nam
Điện thoại: +84.58.3827197; 3500252
Cố Vấn: Hòa Thượng Thích Trí Viên | Biên Tập: ĐĐ. Thích Huệ Pháp
Thư điện tử xin gởi về: huephap@gmail.com
Ghi rõ địa chỉ nguồn "kyvientrungnghia.com" khi đăng lại từ trang web này