Có những đêm trăng sao mờ cuối phố!
Đời lạnh lùng như ngục tối thâm u...
Con thẩn thờ, gục chết với suy tư.
Tìm ánh sáng cho ngày mai nở hội.
Con chợt thấy hào quang Ngài sáng chói
Nẻo Ta bà thị hiện bóng Liên Hoa...?
Ban cho con tiếng kinh sám ngọc ngà.
Hồn thanh thoát, quyện tòa cao chín phẩm.
Trong giây phút, tạm xa rời mê đắm.
Con trở về với thực tại đau thương!
Vẫn còn đây! Tiếng khóc của quê hương.
Hờn chia cắt, sinh ly cùng tử biệt.
Lời khấn nguyện, chưa tan buồn dấu vết
Đạn bom rơi, tan nát cả cơ đồ?
Đồng bào con, còn lưu lạc bơ vơ...
Người mỗi ngã, ngăn đôi bờ đất nước!
Đem tiếng súng, thay lời kinh cầu nguyện.
Ném hỏa châu, soi sáng thế sao trời.
Có những chiều, phố thị ngập mưa rơi.
Người tóc trắng, sầu rưng rưng vũ trụ?
Sao em thơ, không bình yên giấc ngủ!
Sao ruộng đồng không trở giấc xanh tươi.
Cho hờn căm, lặng lẽ, giữa môi cười.
Cho đói rét, không còn nơi mặt đất!
Ôi! Số kiếp đã “sinh già, bệnh chết”?
Khổ đau nhiều, sao lại mãi tương tranh.
Bóng thời gian, như gió thoảng qua mành.
Thân “Ngũ uẩn”, vẫn trả về cho “Tứ Đại”
Buồn thân phận nghiệp duyên còn đeo mãi,
Thương chúng sinh, trong kiếp sống trầm luân.
Con thường mơ! Vâng chỉ một mùa xuân,
Khi tất cả trần gian! Cùng mở hội??
“Hoa Đàm” nở màu “Mâu Ni” sáng chói!
“Sáu đường” về xuôi một nẻo hương hoa.
Bên vườn đồi ríu rít tiếng chim ca
“Lời pháp nhũ” đưa con vào “bản thể”.
Rồi hôm nay, tràn về trên Đất Mẹ!
Bước âm thầm, trở giấc tiếng chuông khuya.
Con nghẹn ngào, tưởng nhớ đến Triều xưa,
Hồn lạc lõng, nghe chừng như cách biệt.
Trời “Thiên Trúc” bao xa mà thắm thiết!
Thành “Ca tỳ” đã mở ngỏ tình thương
Xin cho con tiếng nói của quê hương,
Lời ấp ủ, từ lâu, nay nói được?
Cho đất nước Việt
Nước non này, góp mặt giống “Rồng Tiên”.
Xua bóng tối, giữa hào quang “Giác Ngộ”?





6
3020
92287
