con trùn run rẩy
đóa hồng tàn
em già từ độ thiên đàng bỏ đi
tôi đau, cổ họng thầm thì
lời ra chua xót sân si một đời
tử sinh ba tấc đất vùi
hám hôi máu mũ thân người bấy nhiêu
con quạ kêu
đất đá cũng còn kêu
kêu bao nhiêu buổi chín chiều ruột đau
đàn sầu cộng mối tình sầu
sinh ly cuộc nọ, biển dâu cuộc này
hoa vàng một độ mưa bay
ngàn đời lất phất dáng ai gục đầu?
đi tìm nhau, hỏi thăm nhau
đoạn trường tự thuở qua cầu trơ vơ.