Thuở xưa có một người lưng gù, mời lương y điều trị. Lương y bèn dùng một ít sữa thoa trên lưng rồi để người kia ở giữa hai tấm ván, để nằm trên thềm nhà, dùng hết sức lực ép chặt lại, khiến cho bằng thẳng như người thường. Người ấy đau đớn không thể tưởng tượng và hai tròng con mắt đều lọt ra ngoài, rốt cuộc lưng gù vẫn không trị được.
LỜI BÀN :
Ví như người thấy sai,
Nhưng không biết cách sửa.
Để mãi sửa… thêm sai,
Càng cách xa đạo lý!
Ví như kẻ bố thí,
Tiền lấy từ gian tham.
Sai đã không sửa trị,
Nghiệp ác càng gia tăng!





5
3019
92286
