Tấm lòng của mẹ

Tác giả: Hoằng Thâm

Có lần tôi được đọc trên Internet, một blogger đang còn ngồi trên ghế nhà trường đã post lên những entry để chia sẻ cảm xúc với các bạn, trong đó có đoạn viết về mẹ của mình: “...thật không thể hiểu nổi, tại sao mẹ lúc nào cũng chú ý, chăm bẳm từng chút một vào nhất cử nhất động, cách đi đứng, công việc học hành của mình. Nào là, con đi đâu? Bao giờ con về? Con đang kết bạn với ai vậy? Tại sao con không chịu học cái này, cái kia? Con cứ thế thì sau này lớn lên con sẽ làm được gì? Nào là, con đã ăn cơm chưa?... Và rồi sau những đòn roi, trách phạt là những giọt nước mắt vắn dài than thở của mẹ mà mình không muốn nhìn thấy một chút nào. Những lúc như thế, mình chỉ muốn hét thật to với mẹ của mình rằng: Mẹ ơi, mẹ thôi đi, hãy để cho con yên...”

Tôi hiểu những lời ấy được em viết ra trong một tâm trạng bức xúc không kìm nén nổi của em lúc đó, nhưng vẫn không ngăn được nỗi buồn trong tôi mỗi khi tôi lại nhớ về. Tôi hiểu và thông cảm cho em vì tôi cũng đã từng là một đứa trẻ ngây ngô như em. Cũng có một bà mẹ luôn giám sát, lúc nào cũng muốn bảo vệ con mình như mẹ của em. Và tôi cũng đã thường phải thốt lên những câu không thể hiểu nổi như em. Đại loại như: Không thể hiểu nổi tại sao ba mẹ lại không chấp nhận bạn bè con? Không thể hiểu nổi những mong muốn của con, hay đòi hỏi quá sức lại còn hay la mắng trách phạt con? Không thể hiểu nổi tại sao ba mẹ lại có thể chỉ biết cắm đầu vào công việc 365 ngày mà không hề than vãn mệt mỏi lấy một lời? Và em có biết không, sau những câu hỏi tại sao ấy, sau những bực dọc cáu gắt ấy, câu trả lời mà tôi vẫn thường nhận được là: “Khi nào con lớn, có gia đình, con cái, con sẽ hiểu được nỗi lòng của những bậc làm cha mẹ!” Tại sao phải đợi đến lúc đó, mà không phải là lúc này, ngay từ bây giờ?

Tôi nhớ, ngày còn nhỏ tôi nhất định không chịu đi học thêm, tôi cằn nhằn mẹ và lập tức bỏ học vì mẹ không chịu cho tôi tiền đóng học phí, dù mẹ đã năn nỉ tôi hết lời, hãy đi học và xin cô gia hạn thêm vài ngày nữa. Tôi đã xấu hổ, buồn tủi và giận mẹ quá chừng. Nhưng giá như lúc đó, tôi chịu hiểu cho nỗi niềm của mẹ. Giá như lúc đó tôi nhìn thấy được những khó khăn của thời cuộc và cả lòng tự trọng của mẹ đang được đánh đổi từng ngày. Giá như lúc đó tôi biết được rằng mẹ đã phải chạy vạy khắp nơi, bán cả những vật dụng trong nhà, để có tiền trang trải chi phí cho cả gia đình, lo cho chị em tôi đủ đầy hai bữa áo cơm, còn lo cả tiền học phí cho tôi được trau dồi thêm những môn học tôi yêu thích như các bạn bè cùng trang lứa, mà không phải đợi đến bây giờ. Để rồi mấy chục năm sau, tôi mới hiểu ra được những điều không hề đơn giản ấy, đã được cất giấu với biết bao dòng nước mắt tủi nhục, khổ đau của mẹ khi phải nuốt ngược vào trong tận cùng sâu thẳm của trái tim: vì không muốn cho các con của mình phải nhìn thấy! Trái tim vĩ đại ấy được chia thành bốn ngăn, nhưng ngăn nào cũng chứa đựng các con, gia tài của mẹ với tất cả tình yêu thương vô bờ bến.


Thưa người, nước mắt chảy xuôi

Giọt mưa rơi xuống, từ trời nghìn xưa.

(Sương Mai)


Tôi chỉ ước gì em có thể hiểu. Bởi tình yêu thương như một chiếc la bàn mà bất cứ cha mẹ nào cũng muốn được định hướng, che chở cho các con của mình được yên vui, hạnh phúc. Bởi, đối với chúng ta, cha mẹ đâu chỉ có công sinh thành, giáo dưỡng, có tình yêu quá lớn lao không cần đáp trả mà còn có cả nỗi lòng, những khát vọng, trăn trở, suy tư, trong từng giai đoạn thăng trầm khác nhau của một kiếp làm người trong thế giới phẳng của thời đại hội nhập toàn cầu hóa hôm nay. Liệu có đáng cho chúng ta sống chậm lại, dành chút thời gian ít ỏi của mình để tìm hiểu và yêu thương cha mẹ mình nhiều hơn nữa không em? Có đáng để em phải thốt lên những câu oán hờn đau xót về mẹ không em? Có đáng để lúc nào chúng ta cũng cho rằng nước mắt chảy xuôi để quên đi bổn phận và trách nhiệm của một người làm con không em?

Mai này, khi tuổi đời chồng chất, có lần nào thi thoảng chợt ngoái nhìn lại thuở ấu thơ, em sẽ hiểu rằng nhân cách của mình được hình thành nhờ sự cân bằng kỳ diệu của sự dạy dỗ nghiêm khắc và tình yêu thương tuyệt đối của chính cha mẹ mình. Ngoài kia, có người vừa phải chịu mất đi người mẹ hay người cha yêu dấu của mình. Có những em bé mồ côi, sớm gánh nỗi bất hạnh, thiệt thòi trên đôi vai nhỏ bé. Và chắc rằng trong ngày lễ Vu Lan báo hiếu sắp tới năm nay, họ sẽ buồn và cô đơn ghê lắm. Em có nhận ra rằng em đã được định vị an toàn trong vòng tay yêu thương ấm áp của gia đình, của cả cha và mẹ! Em có thấy mình thật may mắn và hạnh phúc không em? Hãy là những người con tốt, hãy làm tất cả những gì có thể để báo ân cha mẹ, để tri ân cuộc đời. Vì em đang được yêu thương và để em biết đón nhận yêu thương.

 

Mùa Vu Lan 2008

Trang Ảnh

Pháp Âm

Thống kê

Hiện có 5 khách đang trực tuyến

44

2950

92217

 

Âm lịch

Copyright @ 2009-2010 Chùa Kỳ Viên Trung Nghĩa
132 Sinh Trung, Nha Trang, Khánh Hòa, Việt Nam
Điện thoại: +84.58.3827197; 3500252
Cố Vấn: Hòa Thượng Thích Trí Viên | Biên Tập: ĐĐ. Thích Huệ Pháp
Thư điện tử xin gởi về: huephap@gmail.com
Ghi rõ địa chỉ nguồn "kyvientrungnghia.com" khi đăng lại từ trang web này