Mẹ! Tiếng kêu thiêng liêng nhất mà ai cũng mong muốn gọi một lần trong đời. Mẹ là người phụ nữ tôi yêu và kính trọng nhất trên thế gian này. Người mà đã chịu sự khó nhọc cưu mang tôi hơn chín tháng mười ngày, chịu sự đau đớn về thể xác để đẩy tôi ra khỏi lòng mẹ. Và khi nhìn thấy tôi, dường như sự đau đớn đã không còn nữa, mẹ mỉm cười mà nước mắt lại chảy ở trên khóe mi thầm cảm tạ trời Phật đã cho tôi hình hài nguyên vẹn.
Khi tôi còn bé mẹ lo cho tôi từng giấc ngủ từng cơn sữa. Đêm đến mẹ không ngủ chập chờn ru tôi trên chiếc nôi. Khi mẹ thiu thiu ngủ thì tôi lại khóc ré lên, mẹ lại dỗ dành và tiếp tục ru. Thế đấy, ngay từ nhỏ mỗi chúng ta đã chịu sự bảo bọc của cha mẹ và cũng biết cách để làm khổ cha mẹ. Rồi thời gian cứ thấm thoát trôi, tôi đã lớn khôn dưới bàn tay nuôi dưỡng của mẹ. Tôi nhớ rất rõ ngày tôi thi lớp 10, mẹ hồi hộp lo lắng, lên chùa tụng kinh, cầu an cho tôi. Khi tôi thi xong bước ra khỏi cổng trường, thấy khuôn mặt mẹ mồ hôi nhễ nhại hồ hởi hỏi han những bạn ra trước thi cử như thế nào để còn lo cho tôi.
Nhìn mẹ đứng dưới trời nắng nóng thấy xót xa lòng. Khi biết kết quả tôi đậu vào ngôi trường mà tôi mơ ước mẹ vui mừng khôn tả. Đó cũng là cách mà tôi báo ơn mẹ. Nhưng không phải lúc nào tôi cũng làm mẹ vui lòng. Nhiều lần tôi đã khiến mẹ phải khóc vì tôi. Biết mình mang tội bất hiếu trong kinh Phật dạy nhưng sự ngang bướng của tuổi trẻ, sự ương ngạnh của tôi đã làm mẹ buồn. Đôi lúc tôi lại suy nghĩ xấu xa ước gì không có mẹ bên cạnh để tôi tha hồ vui chơi, khỏi ai cằn nhằn hay nhắc nhở. Để rồi khi tôi ốm, người mà tôi ước không có bên canh đó, lại đến bên tôi, chăm sóc từng viên thuốc, từng thìa cháo cho tôi, bất chợt nước mặt tôi lại chảy ra. Giây phút ấy, tôi thương mẹ biết nhường nào. Rồi lại ước rằng mẹ mãi bên mình.
Nhớ về lúc bé, mẹ lo cho ngủ thì tôi lại khóc cả đêm, mẹ tập tôi đi khi đi được thì tôi lại chạy khỏi mẹ. Khi mẹ nấu cho ăn thì lại hất cho cơm rơi vãi xuống sàn, khi mẹ mặc áo đẹp thì lại nằm lăn lê bò lết cho dơ. Khi mẹ nhắc nhở học bài thì lại càm ràm mẹ. Kí ức về tôi với mẹ cứ thế mà ùa về, nhưng sao toàn cảnh mẹ chăm lo cho tôi còn tôi lại cố gắng vùng vẫy ra khỏi sự chăm lo ấy. Mẹ lo cho tôi như một bản năng của người làm mẹ, mẹ không mong khi tôi lớn khôn sẽ nuôi lại mẹ, sự hi sinh của mẹ cứ âm thầm và lặng lẽ, sự hi sinh ấy không cần sự trả ơn của tôi. Đôi lúc lại tự nghĩ khi tôi có gia đình, tôi có lo cho con của tôi như mẹ lo cho tôi không hay lại nhờ mẹ chăm sóc hộ.
Mùa vu lan lại đến, ngày thể hiện đạo làm con với đấng sinh thành. Dẫu cho cuộc sống có khó khăn, phải bận rộn đi làm kiếm sống, phải bôn ba khắp nơi thì ngày vu lan mỗi người con đều trở về bên mẹ, mang cho mẹ một nhánh hoa để tỏ lòng biết ơn mẹ. Người con của phật thì cùng mẹ đi chùa để hạnh phúc cài cho mình một bông hoa hồng nhưng vẫn có người buồn bã cài bông hoa trắng nhớ về người mẹ đã xa của mình. Khi mất mẹ là mỗi người con như mất đi cả bầu trời yêu thương trong đời người
Và mùa vu lan lặng lẽ đi về. . .
Dẫu âm thầm cài một cành hồng trắng
Giữa bao bộn bề giờ dẫu không còn mẹ
Con vẫn sẽ mỉm cười, và thầm gọi. . . mẹ ơi.
Nếu mẹ còn bên bạn ngay hôm nay thì bạn đừng quên hãy yêu thương mẹ hơn bao giờ hết nhé! Đừng để giọt buồn lên mắt mẹ vì khi mẹ âm thầm nhắm mắt ra đi có khi hối tiếc thì đã muộn. Hãy ôm hôn mẹ và nói lời yêu thương với mẹ hằng ngày. Nếu mẹ bạn không còn nữa hãy luôn nhớ đến tình yêu vô biên mà mẹ dành cho bạn. Hãy nhớ luôn yêu thương mẹ vì mẹ chỉ có một trong cuộc đời mỗi người!





43
2949
92216
