Là một từ quê hương là tất cả từ tha hương

Tác giả: Nhật Thuỷ

Buổi sáng đầu hạ, trong phòng qua khe cửa, những cơn gió liêu diêu xô đẩy nô đùa không chịu đứng yên. Trời ngoài mây giăng giăng đang tụ tập từng đám kéo lại, sắc màu của không gian như đang chuyển đổi để sắp chuẩn bị cơn mưa sẽ đổ xuống. Mùi hơi đất như được dịp tỏa hương khi chúng được tưới tẩm những giọt mưa rãi rác lưa thưa bé nhỏ. 

Và rồi!

Trời mưa !

Mưa thật rồi!

Tiếng trong mưa, gió trong mưa, mùi hương trong mưa. Tất cả hòa quyện lại tạo nên một cái gì đó rất riêng. Tôi không hiểu. Những sợi mưa không ngừng ngơi nghỉ đang xéo nhau trên tấm thảm không gian. Mưa ướt đẫm tâm hồn tôi.

Một cảm giác dịu dàng

Một cảm giác da diết!!

Tôi ngớ ngẫn nhìn những sợi mưa, những hột mưa lộp bộp trên mặt đất mưa tuôn, mưa không ngớt. Không phải là mưa Huế với những sợi mưa nhẹ nhàng, cơn mưa lê thê, rả rích. Âm thanh của tiếng mưa đối với tôi rất quen thuộc, nó mang dáng dấp của sự bình yên, lắng đọng tâm hồn như những giọt mưa lắng đọng trên phiến lá. Đâu đây dòng nhạc quen thuộc lướt thướt từ chiếc máy đồng vọng, phản phất trong không khí tản mạn.

Ngày nào năm xưa hình bóng mái chùa

Nắng soi trên sông đẹp vàng khói hoa.

Dòng nhạc dập dìu đưa tâm hồn tôi, âm vang lan tỏa níu tôi lại về miền quá khứ tuổi thơ. Hàng mi trĩu nặng khi nghe tâm hồn vang lên câu hát.

“Phất phới những chiều màu áo lam

Những chiều đùa nắng vui với bao nụ cười thơ ngây .”

Thẳm sâu trong tâm thức tôi muốn trở về, trở về vùng hoài niệm xa xăm. Tôi như đang trên bờ hiện tại mà linh hồn ngóng vọng về bờ quá khứ. Ấp mặt lên bờ suy tưởng. Hạnh phúc nhất là người ta có những kỷ niệm để yêu thương, ấp ủ bên lòng. Hạnh phúc nhất là khi người ta có quá khứ để quay lại và nhìn xem mình đã lớn lên được bao nhiêu. Nhưng thực sự hạnh phúc hơn khi chúng ta biết ôm ấp giữ gìn và trân trọng những kỷ niệm đẹp.

Trong cuộc đời người ta thường có những cơ duyên để được đến với nhau, với cái này với cái kia, với sự vật này hay một hiện tượng kia. Và tôi biết đến chùa, đến Phật với cái tuổi 5, 4 của tôi. Khi tôi lớn, tôi không biết ngôi chùa quê tôi có tự bao giờ. Tôi chỉ biết ngôi chùa này được hình thành khi cố nội tôi cúng dường đất để xây. Tôi thật may mắn và hạnh phúc khi ngôi chùa sát cạnh nhà tôi để tâm hồn tuổi thơ tôi luôn dào dat với những tiếng chuông chùa ngân vang canh sớm, canh chiều, rồi canh khuya. Tôi luôn bị cuốn hút với những buổi sinh hoạt đoàn sinh với các anh, các chị vào những đêm rằm. Với những chiếc bông hồng cài áo hồng trắng mỗi độ Vu Lan về mà tôi không hiểu ý nghĩa của nó như thế nào. Là những chiếc lồng đèn đẹp mắt được treo, với lễ đài lớn của rằm tháng tư Phật Đản. Với những tà áo lam của mấy chị, với những chiếc váy nhỏ xinh và những nụ cười thân thiết hiền hậu đầy tình thương yêu nơi đây. Và tôi đã biết chùa, đã đến chùa như vậy, như một lẽ tự nhiên, dễ hiểu của một tâm hồn thật con trẻ trong sáng hồn nhiên. Cũng từ đó tôi đã được lớn lên, được học tập, tiếp xúc với đạo Pháp là những bài học Phật Pháp cơ bản đầu tiên, đồng thời là tình yêu thương đối với cha mẹ người thân là những người xung quanh mình, động vật cỏ cây. Tấm lòng yêu thương của tôi luôn hiện hữu với những sự vật giản đơn không xa lạ cầu kì không trầm ngâm suy nghĩ bởi tôi là con chim non Oanh Vũ đang tập dượt để bay, chỉ là tình yêu hạn hẹp nhỏ bé trong mái ấm GĐPT xứ Huế quê tôi. Tôi bộn bề trong học tập, tôi xa nhà, xa chùa trong cái thời phổ thông của tôi.

Rồi định mệnh thời gian đưa con người tôi vào góc trời Nha Trang. Mảnh đất này với thời tiết nóng quanh năm, không ồn ào dữ dội khắc nghiệt như xứ Huế, không mùa đông. Mà tôi thèm mùa đông đến dường nào! Mùa đông đối với mọi người là sự lạnh lẽo cô quạnh hiu hắt. Nhưng đối với tôi mùa đông là sự ấm áp, quây quần, là mùa của chiêm nghiệm. Trong sự đối lập ta luôn nhận ra giá trị của bản chất. Cuộc sống luôn thay đổi trong vạn vật của chúng ta. Và cũng chính nơi đây tại mảnh đất Nha Trang này với tôi là cả sự thay đổi và bắt đầu. Tôi như cánh chim rộng mở bay vào cuộc sống. Tôi trưởng thành trong cách cảm nhận và suy nghĩ riêng mình.

Rồi một ngày, cơ duyên đã đưa tôi đến với ngôi chùa Kỳ Viên. Thật sự tôi không hiểu hết hai từ “cơ duyên “, phải chăng là nhân duyên của một con người, là một của một kiếp người, là chặng đường là quá trình để rồi hôm nay tôi mới được biết, được lên chùa. Nhân duyên này đã đưa tôi đến lần đầu tiên nhưng đối với tôi như là sự trở về, là xúc động trái tim của một đứa con, đứa con được trở về mái ấm của Đạo pháp, với tiếng chuông chùa thân thuộc, và được trở về với Đức Bổn Sư. Thật sự nơi đây đã cho tôi một cảm giác như thế. Mỗi bước chân mà tôi bước lên chùa, mỗi nhịp thở trong tôi dường như là một nén tâm hương lòng đầy thành kính trong cơn gió thoang thoảng nhẹ đưa của ngôi chùa cao sơn này. Mọi cảnh vật nơi đây từ gốc cây ngọn cỏ như được thổi sắc màu của đạo vị. Tất cả đều toát lên âm hưởng của sự linh thiêng, tôn kính. Nơi đây như là trời đất giao hòa là kết phẩm của thiên nhiên đất trời mang dáng dấp của sự bình yên tĩnh lặng.

Bước chân tôi rảo bước quanh chùa theo cảm xúc của tâm linh, dừng chân một chổ đứng để nghe nhịp thở của vạn vật. Một chổ đứng để soi vào lòng mình, mở ra một chân trời mới trong đời sống tâm thức, đánh thức cảm xúc. Ngoái mắt xa xăm trong cái thế giới bao la vô tận này. Trầm ngâm trong tĩnh lặng, suy tưởng về tất cả về thế giới bên trong bên ngoài, về ta về người.

Những sóng nhà cao thấp, con đường nhỏ bé hun hút dài xa, xe cộ đông đúc, dòng đời tất bật ngược xuôi, dòng người bon chen đua lấn. Cuộc sống vẫn là trường tranh đấu và đầy sự tính toán. Lòng vỡ òa theo những thổn thức:

Ngắt đóa hoa vô thường cài lên cõi thực.

Đời là vô thường, số phận là vô ngã. Biết là như vậy rõ ràng là như thế song trong cuộc sống vẫn le lói có khi là trào dâng của sự hờn ghen, ganh tị, sân si, chua chát, luôn chạy theo danh vọng lạc thú trong đời. Thân tâm đau khổ bóng tối vô minh, than thân trách phận bởi trong tâm thức phải chăng luôn là sự khởi phát, xung đột giữa ý muốn và các diễn biến của đời sống là sắc ý của cá nhân bất toại nguyện.

Trong cuộc sống của chúng ta ai lại dám quả là mình sống không cần chất ngọt của tình thương, hiểu biết và bao dung độ lượng.

Một chút của Đạo pháp triết lý nhân sinh để ta có thể một lúc nào đó một phút để nhìn lại mình quán chiếu cái gọi là định luật vô thường luôn hiện hữu trong ta. Một chút tình thương để ta yêu vạn vật này hơn, một chút độ lượng để thân tâm ta thanh thản an lạc hơn. Hãy sống thật thanh thản với tấm lòng bao dung. Đó là trạng thái vứt bỏ mối ưu tư, ham muốn tỵ hiềm. Đó là sự thanh thản trước sự đua tranh được mất, sự thanh thản khi nhận ra sự phù du mỏng manh của cuộc đời. Khi con người biết mĩm cười với hình bóng vô thường có nghĩa là con người đã nhận ra bản chất của sắc không, không sắc. Có những cánh cửa mở vào hư vô và cũng có những cánh cửa mở ra những cảnh đời nhộn nhịp. Ta không khước từ hư vô và cũng không xa lìa cảnh đời nhộn nhịp. Nhưng ta thật may mắn có những cánh cửa của đường đi đến hạnh ngộ, giải thoát. Nếu như ai thực sự muốn gõ và mở cánh cửa đó.

Dường như lúc này, trong tôi dấy lên một lời khấn nguyện nhỏ. Lời khấn nguyện mang chút tình thương: Chúng sanh luôn an lạc trong “Thanh Tịnh - Trí Tuệ - Từ Bi”.

Và dường như chưa bao giờ tôi có cảm giác bình yên đến thế. Bình yên của tấm lòng yêu thương đối với tất cả mọi người. Bình yên trong sự tỉnh lặng của ngôi chùa và bình yên trong đời sống tâm thức. Ngôi chùa trên cao này là hòn đảo nhỏ đầy bóng cây Vô ưu sắc hương Đạo pháp, là bến Giác để cho những con sóng của dòng đời vô hạn vô hồi luôn được vỗ về nhẹ ru trong làn gió đạo vị .

Phải chăng điều nhận thức và sự trưởng thành qua cái nhìn quay lại hay là sự nhận thức của trái tim mách bảo kết hợp với ngoại cảnh, một bên là sự tỉnh lặng an lạc ấm vị của Đạo pháp một bên là dòng đời vạn nẻo xô bồ. Và ngôi chùa Kỳ Viên đã cho tôi một sự trở về trong tâm hồn, một chổ đứng trong tĩnh lặng trên cao để tôi có thể nhìn sâu hơn, xa hơn, là tấm lòng yêu thương đối với tất cả mọi người. Là một từ quê hương là tất cả từ tha hương. Là chân trời của một người đến chân trời của mọi người.

Trang Ảnh

Pháp Âm

Thống kê

Hiện có 5 khách đang trực tuyến

43

2949

92216

 

Âm lịch

Copyright @ 2009-2010 Chùa Kỳ Viên Trung Nghĩa
132 Sinh Trung, Nha Trang, Khánh Hòa, Việt Nam
Điện thoại: +84.58.3827197; 3500252
Cố Vấn: Hòa Thượng Thích Trí Viên | Biên Tập: ĐĐ. Thích Huệ Pháp
Thư điện tử xin gởi về: huephap@gmail.com
Ghi rõ địa chỉ nguồn "kyvientrungnghia.com" khi đăng lại từ trang web này