“Tháng bảy thu về đếm lá rơi
Giữa màu xanh thẳm một khung trời
Thân gầy che chở tròn năm tháng
Vai lạnh cưu mang trọn kiếp đời
Vạn nẻo tình cha nào cách trở
Ngàn thu suối mẹ chẳng hề vơi
Hoa lòng rộ nở bao lời kính
Ân rộng cao, dày hơn biển khơi”.
(Yến Nhi)
Thương thay cha mẹ sanh ta khó nhọc, mười tháng cưu mang, ba năm bú mớn, nhường khô nằm ướt, nuốt đắng nhả ngọt... Thật vậy, ân cha vời vợi như núi, nghĩa mẹ rộng tựa biển khơi, ân đức của hai đấng sanh thành khó có bút mực nào tả hết. Kinh thư nói rằng:
“Phụ hề sinh ngã, mẫu hề cúc ngã, ai ai phụ mẫu, sinh ngã cù lao, dục báo thâm ân, hiệu thiên võng cực”. Nghĩa là “Cha sinh ra ta, mẹ nuôi ta. Thương thay cha mẹ, sinh ta khó nhọc, muốn báo ân sâu, trời cao chẳng dứt”. (Công cha mẹ như trời cao không thể nào trả hết được). Cả một đời người nhọc nhằn, luôn chịu một nắng hai sương, còm cỏi lưng còng để nuôi con khôn lớn: “Cuộc đời dâu bể lặng thầm nuôi con lớn. Đôi lưng oằn cho con đứng thẳng người” “Bàn tay cha, dòng sữa mẹ”. Cha đã trải qua tấm thân đầy nhẫn nại, không một phút giây nào ngơi nghỉ để gầy dựng cho con thành vóc nên người.
Cha thương con bằng vẻ nghiêm nghị kín đáo, chịu đựng thầm lặng với mọi khó nhọc của cuộc đời. Người hy sinh tất cả để đem lại giấc ngủ bình yên cho con trẻ khờ dại.
Mẹ là suối nguồn vô tận êm đềm luôn tắm mát đời con; Nói đến mẹ là nói đến nguồn cảm hứng vô biên của bao văn nhân thi sĩ từ xưa đến nay, đã dùng nhiều văn từ hoa mỹ tuôn trào thành những dòng văn chương tuyệt tác. Nhưng tất cả bút mực đó cũng không thể nào diễn tả hết tình cảm thiêng liêng, bầu trời yêu thương mênh mông của mẹ dành cho con:
“Hai vai mẹ một gánh đầy huyền thoại
Tình yêu thương hào phóng đến vô cùng
Hình hài con khi còn là hạt bụi
Lớn lên dần qua tim mẹ bao dung”.
(Song Nguyên)
Tình yêu của mẹ như thấm đượm vào từng chất liệu nhỏ bé nhất đã nuôi lớn đời con. Nhớ lúc còn nhỏ, tôi đi học vỡ lòng và thuộc bài thơ “Chiếc mo cau” tự lúc nào không biết, bài thơ rất tự nhiên và dễ thương làm sao:
“Mẹ yêu ơi!
Mo cau trắng
Bao nhiêu nắm
Bao nhiêu thương”.
Thương từng nắm cơm mẹ vắt vào chiếc mo cau trắng đong đầy tình yêu của Mẹ. Mùa Vu Lan lại về, đánh thức trong sâu thẳm cõi lòng của mỗi người con Phật, nhắc nhở mọi người nên ghi nhớ ân đức cao dày của hai đấng sinh thành, những ai quên đi bổn phận của mình đối với cha mẹ, mau trở về quỳ gối chắp tay:
“Đêm đêm khấn nguyện Phật Trời
Cầu cho cha mẹ sống đời với con”.
Thật đáng thương cho những ai còn cha mẹ trên đời mà không biết trân quý gìn giữ tháng ngày được gần gũi bên Người, dốc lòng trông nom phụng dưỡng Cha Mẹ.
Đức Phật dạy:
“Tâm Hiếu là tâm Phật
Hạnh hiếu là hạnh Phật”.
Chúng ta cần phát huy tinh thần báo hiếu song thân về hai phương diện vật chất và tinh thần. Khi cha mẹ còn sống phải tận tình nuôi dưỡng hết lòng, khuyên cha mẹ làm lành lánh dữ, hướng về Tam Bảo Quy y, gieo giống lành với Phật pháp, biết ăn chay niệm Phật”.
“Khuyên ai thương lấy mẹ cha
Sống mà ngồi đó bằng ba của tiền”
Vu Lan về con kính dâng Ba Mẹ hai đóa hồng thơm ngát, nở từ tâm thức của con!





42
2948
92215
