Tan mộng

Tác giả: Vạn Trí - Hải Triều Phong

...Từ thuở ban sơ tôi cùng “Em” đã sinh ra trên cuộc đời này và chúng ta sẽ cùng sống với nhau cho đến trọn đời trọn kiếp. Nhưng đâu ngờ rằng không được bao lâu khi tôi đã nhìn thấy cõi đời này muôn màu muôn vẻ. Sự mong muốn tìm cầu trong tôi bắt đầu nẩy nở. Thế là tôi từ từ xa em, nhiều lần tôi đã chạy trốn em, mặc dù vẫn hiện hữu trong tôi, em gọi tôi bằng tất cả tên gọi với một tình yêu thương chân thành. Nhưng tôi vẫn hững hờ vì thế giới bên ngoài đã rộng lớn hơn em. Vì giờ đây em không còn đủ sức cuốn hút tôi như ngày nào, tôi mãi mê say đắm vào trường đời nào sắc, nào tài, nào danh nào vọng với đủ hình tướng lộng lẫy. Tất cả đã lôi cuốn tôi, nó là một sợi dây vô hình nhưng có sức lực vô cùng mãnh liệt. Nhiều lúc, tôi đã thật sự quên em. Tôi bị cuốn trôi vào vòng xoáy, bỏ tất cả sau lưng, tôi trở nên như người sỏi đá, vô tình khi chúng ta cấu, xé nhau. Vì muốn được tất cả nhu cầu cho bản thân, nên gạt qua dư luận, dẫm lên tình người. Vì để thỏa mãn sự mong muốn của mình, tôi đã bằng mọi cách, mọi thủ đoạn để đoạt lấy cho bằng được những gì tôi muốn, tôi tìm danh vì tôi cảm thấy danh vô cùng đẹp, đẹp hơn em nhiều, rồi lợi rồi của cải vật chất v.v... Tất cả tôi đều đoạt lấy. Người tôi trở nên lạnh nhạt với người thân, với bè bạn, với tất cả mọi người xung quanh. Không cần biết chuyện gì. Những giáo lý, những lời khuyên răn, phải quay về với người em thân yêu, nhưng tôi đã không, gạt ra những tình cảm của mọi người. Cứ theo vòng xoáy, cái ta (bản ngã) của tôi bắt đầu trổi dậy, tôi ngạo mạn lại ngày thêm hống hách kiêu căng, tự mãn. Thế là tôi đã đạt đến tột cùng của sự danh vọng, nhưng tôi bắt đầu nhận ra rằng trong tôi vô cùng lạnh lẽo, cô đơn. Những gì mà tôi tìm kiếm, sống chết với nó, yêu thương nó. Tất cả như từ từ rời bỏ tôi, trong khi tôi lại đang sợ hãi, chúng đã ra đi không một lời từ biệt. Tôi đã ngã, tôi ngã từ trên cao xuống, từ trên đà danh vọng địa vị, tôi không còn sức sống, thế là từ trong tâm thảm của lòng mình, em từ từ hiện ra đỡ lấy tôi, cho tôi sự sống trở lại, như (cây) đất khô được nước. Và tôi không muốn mất em nữa, em đã cùng tôi nắm tay nhau song hành trên quãng đời còn lại, khi ấy tôi đã tìm thấy niềm vui lý tưởng, đặc biệt hơn là tôi đã cảm nhận được hạnh phúc trào dâng, và tất cả tôi đã nhận được từ hạnh phúc ấy là tình yêu, người thân, bạn bè, thầy tổ, huynh đệ. Cứ thế cho hết quãng đời còn lại. Khi nhắm mắt tôi và em cùng bước sang một thế giới khác và tôi đã cười và mãn nguyện rằng tôi đã rất hạnh phúc khi sống có em, và luôn hiện hữu với chính mình.

Trang Ảnh

Pháp Âm

Thống kê

Hiện có 6 khách đang trực tuyến

34

2940

92207

 

Âm lịch

Copyright @ 2009-2010 Chùa Kỳ Viên Trung Nghĩa
132 Sinh Trung, Nha Trang, Khánh Hòa, Việt Nam
Điện thoại: +84.58.3827197; 3500252
Cố Vấn: Hòa Thượng Thích Trí Viên | Biên Tập: ĐĐ. Thích Huệ Pháp
Thư điện tử xin gởi về: huephap@gmail.com
Ghi rõ địa chỉ nguồn "kyvientrungnghia.com" khi đăng lại từ trang web này