Những cánh đồng xanh, nơi mà dòng sông đã từng trôi đi và trôi mãi. Những dòng sông được che chở và sưởi ấm bởi những tia nắng mặt trời, được bao bọc bởi bầu trời xanh và những vòm mây trắng ngọc ngà. Sông mang phù sa bồi đắp sự sống cho những cánh đồng tươi xanh mơn mởn.
Sông được hình thành từ rất lâu, được kết thành từ những giọt nước bé li ti để có lúc người ta bảo thế giới này mãi luôn bồng bềnh trên những con nước và không gì khác ngoài nước.
Dòng chảy cứ trôi đi như những dòng đời. Trôi đi nhưng không bao giờ trôi lại để rồi có lúc con người lại bảo “chúng ta vừa bước xuống lại không vừa bước xuống trên cùng một dòng sông”. Mỗi một dòng chảy là một sát na sinh diệt rồi diệt sinh.
Dòng sông ấy như một đoạn trường khắc nghiệt, dòng sông có lúc cạn lúc vơi tựa dòng đời có lúc thăng lúc trầm, dòng sông dù gì thì mạch nước vẫn luôn chảy còn đời người thì khi đến như đã báo hiệu một sự ra đi, đi mà chẳng biết rằng mình sẽ đi đâu, đến mà chẳng biết nơi mình cần đến, như định một lần mà như sao ngàn đã định.
Hằng ngày sông vờn mây đuổi bướm. Những cánh nhạn, những chùm mây được che bởi những tia nắng mặt trời, hình ảnh của nó hòa trong dòng sông và sông cảm thấy hạnh phúc vì mình đã vồ được mây bắt được nhạn. Sông vui cười hả hê, đẩy những phân tử nước tạo con sóng nhẹ tuôn vào bờ.
Những con thuyền lững lờ trôi trên sông, bến cũ đò xưa nay đâu còn, thuyền dạt trôi xuôi theo dòng, thuyền không biết đi về đâu? Thuyền không bến, không phải sông không cho thuyền đậu mà thuyền lại không tìm ra được bến đậu cho chính mình.
Ngày kia khi mưa giông kéo về, sông không êm đềm như đã từng có. Sông chuyển mình thành những con nước hung dữ, có thế lôi ra đại dương những gì mà nó có. Lúc này sông không còn là sông vì sông không còn được sưởi bởi những tia nắng mặt trời nữa.
Sông không còn khả năng bắt nhạn vờn mây nữa, sông buồn, sông suy tư. Sông bảo rằng hóa ra lâu nay mình tưởng đã bắt được mây, vồ được nhạn, ngờ đâu đó chỉ là những ảo ảnh như quán nắng, như biển chiều, như cây khô giữa xa mạc. Ngờ đâu mây kia cũng là nước, là một phần ruột thịt của mình, khi nắng bốc hơi tụ lại làm mây, khi gặp lạnh tan ra lại về với mình.
Lâu nay, sông ngỡ rằng sông hạnh phúc vì sông tưởng đã tìm được niềm vui từ mây, rồi sông ngộ rằng mình đã bị đánh lừa, hạnh phúc bấy lâu là một trò đùa trong ảo tường, một hạnh phúc giả danh mà bấy lâu sông cứ ngỡ là thật rồi sông nói “hạnh phúc thật là hãy trở về với mình”.





34
2940
92207
