Sao không hiền lành như lá
Xanh dịu lòng vẫn không lời
Dẫu lìa cành vì bão gió
Lặng lẽ nhường cây cho chồi
Sao không đơn sơ như cỏ
Âm thầm góc ruộng, bờ đê
Dâng tấm thảm nhung mềm mại
Bước chân hôm sớm đi về
Phải kiếm tìm đâu xa lạ
Thiên nhiên đạo đức cao vời
Khi tôi rạp mình trước cỏ
Nhận ra ý nghĩa làm người.





34
2940
92207
