Vu Lan tìm lại tình thương

Tác giả: Diệu Hồng

Một buổi chiều mùa hạ ngồi thêu bên trong cửa sổ, tôi bỗng chợt nhớ tới bóng dáng người đã ru tôi từng giấc ngủ bình yên, chăm lo tôi tới ngày lớn khôn. Hai dòng lệ cứ tuôn rơi không ngưng được khi nhớ tới hình ảnh mẹ kính yêu

Từ ngày bé thơ đến lúc mẹ mất tôi chưa rời vòng tay mẹ ngày nào. Tôi luôn ở bên mẹ mà đùa giỡn, nghịch ngợm, nhõng nhẽo. Mẹ lúc nào cũng để tôi trong vòng tay mà vỗ về âu yếm. Mẹ nâng niu từng mảnh chăn, chiếc áo, lúc nào cũng mong tôi thành người. Từ khi sinh tôi ra mẹ đã quên bản thân mình trao trọn tình thương cho đứa con thơ.

Tình thương của mẹ có lẽ không bao giờ tôi cảm nhận hết được nếu không có cái ngày mẹ rời xa tôi.

Mỗi mùa Vu Lan đến, đi đến bất kỳ một ngôi chùa nào bạn cũng sẽ được cài lên áo một đóa hoa màu hồng, đóa hoa ấy sẽ là màu trắng nếu bạn mất mẹ. Mỗi năm đến ngày Vu Lan tôi luôn có được cái tự hào hơn bao người là được gắn lên mình một đóa hoa màu hồng tươi sắc. Vu Lan năm nay một chị Phật tử đã cài cho tôi một đóa hồng trắng với bao nỗi niềm sâu lắng. Giờ đây tôi mới thấy mình mất mát đi cái diễm phúc còn mẹ ở bên. Tôi cảm thấy trống vắng mỗi khi nhìn đóa hồng trắng cài trên khuy áo tràng.

Còn đâu nữa những ngày nũng nịu trong lòng mẹ, những bữa ăn giản dị mẹ nấu, chiếc khăn ấm mỗi khi tôi rét run người hay một vòng tay ấm áp mỗi khi tôi gặp ác mộng. Biết bao kỷ niệm thời thơ ấu bên mẹ, giờ cứ dần trôi qua trong ký ức của mùa Vu Lan mang một tâm trạng bi ai. Tôi biết làm gì mới có thể báo đền được tình thương mẹ dành cho tôi. Điều duy nhất mẹ mong muốn là có một giây phút dù ngắn ngủi thôi, tôi có thể dành tình thương cho mẹ mà tôi không làm được. Để đến khi mẹ mất tôi mới hiểu và cảm nhận được điều ấy thì đã muộn.

Lời đầu tiên Thầy dạy cho tôi là đừng để như thầy Tử Lộ phải than rằng:

Cây muốn lặng mà gió chẳng muốn ngừng,

Con muốn báo hiếu mà cha mẹ chẳng còn.

Khi thấu triệt hết lời dạy ấy thì tôi đã đi vào vết xe của người xưa.

Một sự hối hận muộn màng, một sự cảm nhận tình thương khi tình thương ấy vụt mất đã để lại trong tôi bao dòng tâm tư. Nói sao cho hết nỗi nhớ niềm thương đang dâng trào. Bày tỏ nên phần nào tấm lòng mình cũng là xin nhắn nhủ một lời với ai, dù là Phật tử hay không, xin hãy nhớ về một điều:

Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc

Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không.

Để đến một ngày nào đó bạn sẽ không phải thốt lên rằng:

Mẹ ơi! bao điều con hối hận

Xin mẹ về lại đây bên con.

Vì dù bạn có gào thét đến khan cả cổ họng thì:

Mẹ đã đi rồi có còn đâu

Chỉ còn lại nỗi sầu trong sâu thẳm tim ta.

Trang Ảnh

Pháp Âm

Thống kê

Hiện có 6 khách đang trực tuyến

33

2939

92206

 

Âm lịch

Copyright @ 2009-2010 Chùa Kỳ Viên Trung Nghĩa
132 Sinh Trung, Nha Trang, Khánh Hòa, Việt Nam
Điện thoại: +84.58.3827197; 3500252
Cố Vấn: Hòa Thượng Thích Trí Viên | Biên Tập: ĐĐ. Thích Huệ Pháp
Thư điện tử xin gởi về: huephap@gmail.com
Ghi rõ địa chỉ nguồn "kyvientrungnghia.com" khi đăng lại từ trang web này