... Mẹ là tiếng nói đẹp và dễ dàng nhất. Tiếng gọi đầu tiên của loài người mang trọn niềm hạnh phúc vô biên. Mỗi lần nhắc đến Mẹ, ta liền nghe lòng mình êm ả, nhẹ nhàng và sung sướng... Mẹ quả là quê hương thanh bình, phúc lạc, như tiếng sáo diều, dìu dặt à ơi! Mẹ quả là kỳ quan huyền diệu nhiệm mầu nhất mà thượng đế đã ban tặng cho ta, không hề mặc cả.
Mẹ chính là thơ, là hạnh phúc vô bờ cho bất cứ kẻ nào biết tận hưởng...
NGỦ NGON NHÉ, NGÀY XƯA ƠI!
Con lại về uống nước ở dòng sông
Sau bao xa cách vẫy vùng biển đông
Khuôn mặt mẹ in nét buồn sóng gợn
Bão tố lòng con
Tháng ngày qua đây đôi mắt mẹ mỏi mòn
Hun hút gió nơi căn nhà tốc vách
Phía câu thơ con niềm yêu đầu hóa thạch
Vương vấn không tan
Chỗ mẹ ngồi xưa để từng vệt nắng vàng
Chiều lá rụng không lấp đầu khoảng trống
Thăm thẳm lời ru nơi xa nào đầu vọng
Khi giấc mơ đến bên con mỏi mệt chập chờn
Con lại về nơi dòng sông thuở bé
Sóng nước dòng sông hiện lên khuôn mặt mẹ
Rồi mẹ lại cười như thể ngày xưa...
Hãy để quá khứ chìm vào trong giấc ngủ...





30
2936
92203
