Lối Mẹ đi
Con cứ tưởng
Dường như ngày tận thế
Cả trời xanh
Phút chốc bỗng hóa vàng.
Mặt đất bằng
Chân con vẫn nặng bước
Khoé đôi mi
Ngàn giọt lệ tuôn trào.
Bên xác Mẹ
Con nghìn lần tơ tưởng
Nỗi vô thường
Hòa nhịp phút biệt ly
Thế giới này
Và muôn nghìn thế giới khác
Bóng Mẹ qua
Là thổn thức nghìn năm.
Nói biệt ly
Nhưng chẳng hề cách biệt
Giữa đường đi
vẫn là những đường đi.





29
2935
92202
