(Trích truyện trong kinh Bách Dụ)
Hữu Tuệ
Thuở xưa có người thương gia cùng hai người đệ tử dắt con lạc đà ra xứ người tìm kế sanh sống, đem theo một ít hàng lụa quý giá vô song và mùng mền tốt tột bực; tất cả hàng hóa đều chở trên lưng con lạc đà. Đi được nửa đường con lạc đà chết, người thương gia bèn lột da lạc đà để lại, rồi sửa soạn đi trước, bảo hai người đệ tử ở lại xem chừng. Khi chia tay y căn dặn hai người đệ tử:
- Chúng con hãy chăm nom chút vật này cho kỹ lưỡng, hãy căng da con lạc đà ra đừng để nó ẩm ướt.
Sau khi người thương gia đi rồi, không bao lâu thì trời mưa rất lớn, hai người đệ tử sợ da lạc đà bị ướt, bèn đem hàng lụa quý giá và mùng mền tốt đẹp đậy lên. Những hàng lụa quý giá đem so với giá tiền da lạc đà thì đắt hơn gấp trăm ngàn lần, đã bị mưa hư mục cả!
LỜI BÀN:
Nghe sao biết vậy thế thôi,
Đến khi hữu sự hỡi ôi lắm phiền!
“Biết” vầy đâu khác hơn điên,
Trí chưa khai huệ triền miên lỗi lầm!





25
2931
92198
