Nhớ về Thầy! Người lái đò thầm lặng
Sớm chiều đưa từng đợt khách sang sông
Khách sang sông hối hả bước lên bờ
Vào lối rẽ có người quên tiễn biệt.
Người lái đò vẫn mái chèo định hướng
Miệng mỉm cười đưa tiễn khách qua sông
Rồi một chiều khách về thăm bến cũ
Người lái đò đã “gác mái ngư ông”.
Khách bâng khuâng đứng nhìn con nước ngược
Thoáng nguyên sơ ký ức lại tràn về
Dòng nước bạc dẫu một lần in bóng
Nghĩa sư đồ còn vang mãi Thầy ơi!





24
2930
92197
