Khi những tiếng chim trên cành không còn cất tiếng vang ca, cả vũ trụ như lắng đọng, nhịp thở của những cọng cỏ non heo hút như tàn dần đi trong cơn phong ba của đất trời.Tình người và nhịp thở của Himalyas như dần xa, còn đâu nữa bóng dáng của người mẹ hiền yêu dấu hát điệu ru con trên vòng tay trìu mến.
Sự hủy diệt của một trào lưu dự tưởng, đưa ta về với thực tại xa xăm nơi phương trời cao rộng, mới khóe môi cười mà bình minh đã chợp tối.
Ngày tôi ra đi, gót hài như mòn mỏi, có ai thấu hiểu mà cũng chẳng ai thèm hiểu. Khi tôi nghe số phận hay định mệnh, tôi bĩu môi cười với trò giễu cợt vờ vĩnh của nhân gian.
Có một loài chim, nó chỉ cất tiếng hát một lần trong đời. Lúc thăng hoa nhất là lúc nó hát vang khi đang tranh đấu với sự sống còn, sức mọn nó không thể chống chọi nổi quy luật của sinh tồn.
Sinh tồn trong dòng vô tận, cái gì là trước cái gì là sau? không có tiền lệ nhất định cho trước và sau.
Ngày kia, khi tôi cảm thấy yêu cuộc đời có lắm điều thú vị là khi tôi nhận ra rằng tất cả không là tất cả. Một bàn tay vô hình điều tiết cuộc sống mà con người mãi đi tìm, cuộc sống thế nhân tự nó như một bản sonate như những giai điệu của vạn vật hấp dẫn.
Ngày kia, khi vạn vật không còn hấp dẫn nhau, con người không còn hấp dẫn nhau. Ta sẽ đi về đâu, chắc sẽ phải làm một chàng Robinson trên đảo hoang. Khi ấy bạn cần gì nào?một computer có nối net hay một mobile được hòa mạng .
Khi hoàng hôn của những thần tượng sụp đổ, người tù bé nhỏ được giải thoát, les princes lên ngôi. Tiếng chim hót trong bụi mận gai nhỏ dần để rồi lùi xa trong đêm hoang vu vô tận.
Đi cho hết một đêm hoang vu trên mặt đất, tôi cố gắng hiểu mình nhưng ‘slender hope, desperate, i'm feeling loneliness and suffering, of course not sad’.
Viết cho một buổi sáng hoang vu, the status to think of emptiness.





55
2652
91919
