(Trích truyện trong kinh BÁCH DỤ)
Thuở xưa có một người tu trên núi, học được pháp thuật, có thể khám phá tất cả ngọc ngà, châu báu chôn dưới đất lâu năm. Chuyện này thấu đến tai vua, vua rất mừng rỡ, bảo quần thần rằng:
- Ta muốn mời nhà nghệ thuật ấy ở luôn trong nước để giúp ta tìm của báu đã bị chôn vùi, nước chúng ta sẽ trở nên đại phú cường tức khắc.
Bấy giờ có vị đại thần lãnh sứ mạng đi tìm nhà nghệ thuật. Vị đại thần quả nhiên tìm được người ấy, nhưng không chịu thỉnh về, mà lại móc cặp mắt của người, đem về dâng cho vua, và nói:
- Hạ thần đã móc mắt của nhà nghệ thuật ấy rồi, họ sẽ không thể đi ra khỏi nước được.
Vua nghe xong lấy làm bất mãn nói rằng:
- Ngươi thật là dại dột, sở dĩ ta muốn thỉnh người, là vì người có cặp mắt, có thể khám phá được của báu bị mai tàng. Nay ngươi hủy hoại cặp mắt của người rồi, thì người ấy còn dùng vào việc gì được nữa!
LỜI BÀN:
Trao quyền thế trong tay kẻ dại,
Lắm mối nguy gây hại nhân tài.
Đường tu đâu dễ mấy ai,
Minh tâm kiến tánh biết sai sửa mình.





54
2651
91918
