Thời gian vẫn ngát hương Ngọc Lan

Tác giả: Hoằng Thâm

 

“Mệt quá đôi chân này. Tìm đến chiếc ghế nghỉ ngơi...”

Tạm quên đi những ồn ào, tất bật, đua chen, náo nhiệt đang bủa vây trong từng khoảnh khắc để thấy thời gian tĩnh lặng, trôi thật khẽ, nhưng qua thật nhanh, để thấy đủ yên nhìn lại chính mình. Lắng nghe những kỷ niệm êm đềm, thơm ngát như ngọn gió mát lành thổi qua thềm nhà của những ngày xa xưa bình yên và vui đến lạ. Nơi có góc vườn nhỏ xanh xanh màu cây lá, có cánh bướm chao nghiêng như những cánh diều nhỏ đậu trên những cánh hoa ngọc lan trắng muốt thơm lừng, loài hoa mà mình yêu thích không chỉ vì hương thơm mà còn đó là mùi của mẹ.

Ngày đó, biết mẹ yêu thích ngọc lan, ba đã mang về một nhánh cây con để ươm. Căn nhà nhỏ đông người, ba trồng ngọc lan ở một góc khiêm tốn trước thềm nhà. Cây lớn dần lên, lá xanh um, trổ hoa thơm không nồng nàn như hoa sữa nhưng dịu dàng, kín đáo thoảng nhẹ hương. Tôi vẫn thích ngắm màu trắng tinh khiết của những cánh hoa dài đều như những ngón tay xinh của mẹ. Chiều chiều, ba thường hái hoa cho mẹ gội đầu, thả vào chậu nước trong veo bồng bềnh những bông hoa trắng, tóc mẹ cứ thế đen óng thả dài sau lưng như thời con gái. Có đêm, giành nằm cạnh mẹ, tôi cứ hít hà mãi hương thơm thoang thoảng còn vương trong tóc mẹ, thế là đêm ấy giấc ngủ có mùi thơm.

Rồi từng năm tháng qua đi, tôi vẫn sống nơi mình đã từng sinh ra, nhưng mọi thứ đã thay đổi nhiều. Những hình ảnh cũ xưa đã không còn nữa, ba đã khuất bóng từ lâu khi tóc trên đầu còn chưa kịp bạc. Đôi vai mẹ gầy guộc đi nhiều vì trĩu nặng gánh thời gian. Ngọc lan buồn rũ lá, héo khô dần. Mẹ thường xuyên đến chùa, mỗi lần lễ Phật về, tôi thấy những bông hoa ngọc lan trắng muốt được mẹ hái về nhẹ nhàng đặt lên đĩa, trang trọng trên bàn thờ Phật và trước chân dung người ba yêu quí của mình.

Mẹ gói hoa trong khăn tay bỏ vào túi áo, cho cả vào dưới gối nằm, mẹ cười bảo: “Cho thơm”. Những lúc đó mình biết ba có đi đâu xa, ba vẫn luôn hiện hữu trong trái tim của những người thân yêu nhất. Tôi chợt nhớ, ngẫm mà thấm thía thấy yêu thích hai câu thơ của Hồ Dzếnh:

“Chẳng xin lấy cả thiên đường. Chỉ xin lấy nửa tấc vườn vắng hoa”.

Tôi quen một cô bạn, đến bây giờ vẫn giữ thói quen gội đầu bằng nắm lá hương nhu, bồ kết với chanh. Chị kể với tôi, ngày còn nhỏ vẫn thường được mẹ gội đầu bằng cách dân dã chân quê ấy. Mỗi lần gội đầu chị như đang được nép vào lòng mẹ tìm về lại chút tuổi thơ xưa! Tôi thấy câu chuyện của chị đầm ấm, hay hay. Cuộc đời thật lạ lùng, có biết bao nhiêu người chứng kiến bãi bể nương dâu trong đời mình? Thời gian vẫn lặng lẽ trôi, vật đổi sao dời, nhưng tôi tin chính những khoảnh khắc ngắn ngủi ấy đã trao lại cho con người nguồn năng lượng mạnh mẽ để mình có thể vượt qua rất nhiều khó khăn của thời gian còn lại, đủ để tha thứ cho những lỗi lầm, đủ để xoa dịu trái tim mình, để tìm lại bình yên.

Tôi đã mang về một cây ngọc lan trồng trong sân, để hàng ngày có thể thay ba hái hoa cho mẹ gội đầu, và chỉ để hương gây mùi nhớ, thế thôi!

Bên thềm vắng những vệt nắng đan xen qua từng kẽ lá, cây ngọc lan đang trổ hoa vẫn thân thương và gần gũi cứ tưởng như mới ngày hôm qua. Thời gian cứ lặng lẽ trôi, và vẫn mãi ngát thơm hương ngọc lan.

Trang Ảnh

Pháp Âm

Thống kê

Hiện có 5 khách đang trực tuyến

52

2649

91916

 

Âm lịch

Copyright @ 2009-2010 Chùa Kỳ Viên Trung Nghĩa
132 Sinh Trung, Nha Trang, Khánh Hòa, Việt Nam
Điện thoại: +84.58.3827197; 3500252
Cố Vấn: Hòa Thượng Thích Trí Viên | Biên Tập: ĐĐ. Thích Huệ Pháp
Thư điện tử xin gởi về: huephap@gmail.com
Ghi rõ địa chỉ nguồn "kyvientrungnghia.com" khi đăng lại từ trang web này