Đọc sách giùm bạn

 

Ni Sư TRÍ HẢI tuyển dịch những mẫu chuyện trong pháp thoại của OSHO.

TÌM NGƯỜI LÝ TƯỞNG

Có một anh chàng suốt đời sống độc thân. Vào tuổi 90, khi anh ta sắp chết, có người tò mò hỏi:

- Bạn chưa từng nói lý do tại sao bạn đã sống độc thân trọn đời. Bây giờ sắp chết, xin bạn làm ơn thỏa mãn sự tò mò của chúng tôi. Nếu có gì bí mật thì bây giờ bạn nói ra được rồi đấy, đâu còn hại gì đến bạn.

Người sắp chết bảo:

- Vâng, có một bí mật. Tôi không chống lại hôn nhân, nhưng suốt đời tôi cứ đi tìm một phụ nữ toàn hảo.

- Nhưng trên trái đất rộng lớn này, với nửa dân số là phụ nữ, chẳng lẽ bạn không tìm ra được một phụ nữ nào toàn vẹn?!

- Có, tôi đã tìm được một người.

Nước mắt chảy dài trên má người sắp chết. Người phỏng vấn hoàn toàn kinh ngạc, hỏi:

- Thế thì sao anh không cưới cô ta?

- Cô ta đang tìm một người chồng lý tưởng.

 

BÉN NHẠY TỈNH THỨC

     Hai vợ chồng đang điên tiết vì người anh vợ đến nhà ở chơi cả 6 tháng rồi mà chưa chịu dời đi. Họ bày ra một kế: Người vợ sẽ nấu một con gà, người chồng giả vờ chê không ngon. Họ sẽ hỏi ý kiến người anh, nếu ông ta bảo thịt gà nấu ngon, người chồng sẽ tống khứ ông ta. Còn nếu ông ta bảo không ngon thì người vợ sẽ tống khứ. Họ nghĩ chắc mình sẽ không thua.

Màn kịch được đóng như đã dàn dựng. Hai vợ chồng cứ giả vờ trách móc, cãi nhau om sòm về chuyện nấu gà, trong khi ông anh vẫn im lặng ngồi ăn uống. Bỗng hai vợ chồng ngưng la lối và quay lại hỏi ông anh:

- Này, anh nghĩ sao?

Vừa gặm miếng đùi gà anh ta vừa trả lời:

- Tôi ấy à? Tôi nghĩ là tôi sẽ ở lại đây thêm 3 tháng nữa.

Đây hẳn là một anh chàng rất bén nhạy, tỉnh thức, cẩn trọng. Anh ta không bị mắc vào cái bẫy tinh vi kia. Nếu anh ta không hết sức tỉnh giác thì chắc chắn nó đã bẫy được anh vào tròng. Anh ta không đưa ra ý kiến nào cả, chỉ nói lên một sự kiện là “tôi sẽ ở lại thêm 3 tháng”.

 

CÒN MỘT CHIẾC GIÀY NỮA

 Quản lý khách sạn do dự không muốn cho người khách mới đến thuê phòng, mặc dù vẫn còn chỗ trống. Người khách hỏi:

- Tại sao ông do dự quá thế?!

- Lý do là ngay phòng dưới có một chính trị gia đang ở, ông ta rất nổi tiếng và có thế lực, lại có súng nữa. Ông ta rất bực mình khi có tiếng động, dù rất nhỏ, nên chúng tôi phải để trống phòng phía trên trong 3 ngày ông ta lưu lại đây. Nếu tôi để ông ở phòng này thì dù ông chỉ gây tiếng động nhẹ lúc đi lui đi tới cũng đủ làm cho nhà chính trị ấy giận dữ và sẽ làm to chuyện.

Khách bảo:

- Đừng lo, tôi sẽ rất cẩn thận. Hơn nữa, gần nửa đêm tôi mới về khách sạn và chỉ ở lại qua đêm vì tôi có nhiều việc ở thành phố, tôi sẽ ra đi sớm vào lúc 5 giờ sáng, không có khả năng nào giữa lúc nửa đêm mà tôi phải làm gì để khiến ông quan lớn ấy phải giận cả. Cùng lắm là lúc ngủ tôi có nằm mơ, nhưng không lẽ những giấc mơ của tôi lại làm phiền gì đến ông ấy?!

Người quản lý khách sạn nghe bùi tai, bèn để cho khách ở.

Nửa đêm khách về đến phòng và kiệt sức vì công việc trong ngày, hằng trăm chuyện nổi lên ồn náo trong đầu ông và ông hoàn toàn quên bẵng nhà chính trị đang ở dưới phòng mình. Vào phòng, vì quá mệt ông ngồi trên giường, tháo chiếc giày ném vào một góc phòng. Ông bỗng nhớ lại: tiếng động vứt chiếc giày có thể làm kinh động nhà chính khách quan trọng kia, bởi thế khi tháo chiếc giày thứ hai ông đặt xuống nhè nhẹ.

Một giờ sau, nhà chính trị lên gõ cửa phòng ông, ông choàng dậy khỏi giấc ngủ, mở cửa nói:

- Tôi có làm gì đâu, vì tôi đã ngủ cách đây cả tiếng đồng hồ rồi!

Nhà chính trị giận đỏ mặt, hỏi:

- Phải, thế thì chiếc giày kia của anh đâu? Tôi không tài nào ngủ được vì chiếc giày kia cứ lơ lửng trong đầu tôi, nó trở thành vấn đề: không lẽ anh mang một chiếc giày mà ngủ. Một chiếc tôi đã nghe anh ném xuống sàn, còn chiếc kia thì sao? Tôi cố bằng mọi cách quên đi chiếc giày kia, nhưng càng cố quên tôi càng bị nó ám ảnh. Chỉ còn một cách để có thể ngủ được là lên đánh thức ông dậy, hỏi cho ra lẽ. Nếu không, tôi không ngủ được.

Vậy đó, khi có một ý nghĩ trong đầu, dù nhỏ nhặt, vô nghĩa đến đâu, nó vẫn có thể đeo đẳng, ám ảnh, dày vò tâm trí bạn. Nó có thể trở thành một sức mạnh làm cho bạn phát khùng.

 

ĐỪNG LO

Một thanh niên tìm đến một vị Tu sĩ già đạo Do Thái để xin lời khuyến giáo:

- Thưa thầy, vấn đề của con là tính dục. Khi con bắt tay một phụ nữ nó cũng nổi lên, hoặc ngay cả lúc đi ngang qua một người đàn bà đẹp nó cũng nổi lên. Con rất áy náy về điều này, bởi vì con rất yêu vợ con.

Vị thầy già nói:

- Con trai ơi, đừng lo. Nổi cơn thèm khát ở đâu là chuyện không quan trọng, khi mà con vẫn ăn uống tại nhà.

 

KHÔNG THỂ MANG GÌ THEO

Khi A-lịch-sơn đại đế sắp chết, ông bảo đình thần lúc đưa ông về nghĩa trang hãy để hai bàn tay của ông thòng ra ngoài quan tài. Đình thần thắc mắc:

- Đại vương, chưa ai từng làm như vậy, sao ngài lại có ý định quái đản, lạ lùng thế? Tại sao phải để hai bàn tay thòng ra ngoài quan tài?

Vua nói:

- Ta muốn cho mọi người biết rằng ngay cả A-lịch-sơn đại đế cũng phải từ giã cuộc đời và ra đi với hai bàn tay không. Thật là lãng phí, suốt cuộc đời ta đã làm việc rất nhiều, làm hết mình với lòng đầy tham vọng, điên cuồng theo đuổi quyền lực, muốn trở thành bá chủ toàn cầu… Nhưng ta vẫn phải chết và ta không thể mang theo ta bất cứ thứ gì. Bởi thế toàn thể nỗ lực của ta chỉ là công uổng. Hãy để cho dân chúng biết điều ấy, hãy để cho họ ý thức rõ sự điên rồ của ta, sự ngu ngốc của ta. Điều này có thể giúp dân chúng hiểu được cuộc đời và lối sống của họ.

 

TI TIỆN

Goldstein và Weinberg cùng làm ăn với nhau và đang gặp lúc thua lỗ. Một ngày kia, khi đi dạo trong rừng Goldstein gặp một bà tiên và được bà tiên ban cho 3 điều ước, nhưng bất cứ điều gì Goldstein ước, thì bạn anh sẽ được gấp đôi.

 Trên đường về, Goldstein ước rằng: “Mong sao ta có được một tòa biệt thự”. Vừa ước xong, một tòa biệt thự hiện ra ngay cho anh, nhưng đồng thời anh ta thấy bạn anh ở bên kia đường đang có đến hai tòa biệt thự. Cố nén sự ganh tị, anh ta đi vào xem ngôi nhà mới của mình. Khi bước vào phòng ngủ, một ước muốn thứ hai nổi lên trong anh: “Tôi muốn có một phụ nữ đẹp cỡ cô đào Sophia Loren”. Thế là ngay lập tức một thiếu nữ xinh đẹp hiện ra cho anh, nhan sắc không kém gì những cô đào hát. Nhưng khi anh nhìn ra cửa sổ bên kia đường, anh lại thấy bạn mình có đến hai người thiếu nữ xinh đẹp. Anh thở dài và ước thêm điều thứ ba: “Bà tiên ơi, có thể cắt bớt đi của tôi một quả thận”…

Ganh tị luôn luôn là ganh tị. Khi bạn không có tất cả mọi sự thì bạn cũng không muốn cho người khác có. Lòng ganh tị trở nên phá hoại, bạo hành. Ganh tị là cái bóng của tham lam. Lòng tham luôn luôn so sánh và do so sánh mà có khổ đau. Người ta lãng phí cả đời mình để tham lam, ganh tị, so sánh hơn thua và họ đã mất hết thời gian. Nếu thượng đế có cho ước 3 điều thì ai ai cũng có thể như anh chàng Goldstein kia vì ai cũng có thói ti tiện. Chỉ có đức Phật là không ti tiện, mọi kẻ khác đều ti tiện.

 

GIỐNG NHƯ THẬT

Có lần một triết gia duy thực đến thăm nhà họa sĩ nổi tiếng Picasso để chỉ trích nhà danh họa này vì tranh của Picasso quá trừu tượng, không thật. Tranh của Picasso không diễn tả thực tại như nó đang là, mà chỉ có tính biểu tượng.

Nhà duy thực nói:

- Tôi không thích tranh của ông. Một bức tranh phải giống thật cảnh. Nếu anh họa hình vợ tôi thì tranh phải giống vợ tôi mới được.

Rồi ông ta lấy ra một tấm ảnh của bà vợ ông, và bảo:

- Hãy nhìn đây, tranh phải giống như tấm hình này mới phải chứ!

Picasso nhìn vào tấm ảnh và hỏi:

- Vợ anh đấy à?!

- Chính thế, đây là vợ tôi.

Picasso bảo:

- Kỳ lạ thật! Sao bà ấy nhỏ tí và dẹp lép thế kia?!

Tấm ảnh không thể là bà vợ.

Ngọc Sương sưu tầm

Trang Ảnh

Pháp Âm

Thống kê

Hiện có 5 khách đang trực tuyến

49

2646

91913

 

Âm lịch

Copyright @ 2009-2010 Chùa Kỳ Viên Trung Nghĩa
132 Sinh Trung, Nha Trang, Khánh Hòa, Việt Nam
Điện thoại: +84.58.3827197; 3500252
Cố Vấn: Hòa Thượng Thích Trí Viên | Biên Tập: ĐĐ. Thích Huệ Pháp
Thư điện tử xin gởi về: huephap@gmail.com
Ghi rõ địa chỉ nguồn "kyvientrungnghia.com" khi đăng lại từ trang web này