(Trích truyện trong kinh Bách Dụ)
Thuở xưa có một người ở đô thành, muốn về làng quê theo đòi nông nghiệp, làm kế sinh nhai. Ngày nọ, anh đến đồng ruộng xem xét, thấy một đồng ruộng lúa tươi tốt vô cùng, bèn hỏi nông dân ở đó dùng cách nào mà gieo lúa tốt như vậy.
Nông dân trả lời:
- Phương pháp rất giản dị, chỉ phải cày đất cho xốp và bang cho bằng, bỏ phân tốt, tháo nước vô, thì lúa được tốt như thế.
Anh nghe rồi, bèn y phương pháp cày ruộng, gieo giống ấy. Anh đã cày cho đất xốp, ban bằng, cho phân, nước vào xong xuôi đâu vào đấy, chỉ còn có đem giống gieo lên. Nhưng anh suy nghĩ, khi chân bước xuống ruộng để gieo, sợ e chân mình giẫm lên trên đất, làm cho đất dẽ đi, do đó lúa không tốt được.
Anh liền nghĩ ra một cách:
- Ta nên ngồi trên cái giường bảo người khiêng xuống ruộng, mình ngồi trên giường gieo, có thể tránh khỏi chân giẫm dẽ đất.
Bấy giờ anh mướn bốn người, mỗi người bưng một cái chân giường để khiêng anh xuống ruộng gieo giống. Anh đi một mình thì có hai chân, bây giờ biến thành tám chân đạp lên đất ruộng, lại thêm một trọng lượng trên giường, do đó đất trong ruộng càng thêm dẽ cứng.
LỜI BÀN:
Giữ Phật pháp trì giới,
Ắt phát sanh mầm lành.
Trí huệ chưa soi tới,
Ắt nghiệp mãi loanh hoanh!
Khi tâm còn vọng động,
SAI - ĐÚNG hẳn mập mờ.
Kinh dẫn từ cuộc sống,
Việc nhỏ hóa ngu ngơ.





47
2644
91911
