Khi những đợt gió lạnh kéo về thoáng như những tiếng gọi vọng từ núi xa báo hiệu cái ra sẽ đi đã sắp lên đường và cái đang về đã kề cận.
Bước chân lạc lõng phiêu du của những đứa con xa đang chuẩn bị quay về lại nơi mà chúng đã ra đi, nơi ấy có người mẹ hiền đang ngày đêm ngóng trông con về.
Những chiếc lá đã bắt đầu vươn mình đón bắt ánh nắng cho lẽ sống sau những ngày dữ dội của tiết trời đông lạnh.
Cảm giác cần sự ấm áp lúc này đây trở nên giá trị hơn bao giờ hết.
Đông chí nghĩa là báo hiệu lập xuân. Đợi chờ điều may mắn hay niềm vui cũng đang trào dâng sau một năm trời vất vả với lý tưởng hay mưu sinh, tựa những làn sóng gặp cơn gió nhẹ.
Đất trời vẫn không ngừng quấn quýt để đưa con người về gần nhau hơn, cùng nhau hát khúc ca mà tạo hóa đã ban tặng ngay từ khởi thủy của hoàng hôn đó là khúc ca mang hai chữ "Hòa Bình".
Không gian văn hóa và thời gian văn hóa vốn khu biệt từ xa xưa, giờ đây sự khu biệt ấy đã không còn cái cớ để tồn tại.
Sự tiến triển của khoa học hiện đại tạo dựng một nền văn minh tiến bộ, hẳn nhiên không bó buộc trong một khuôn khổ hạn định nào, những gì trước kia tưởng là chỉ của riêng mình giờ không còn của riêng mình nữa.
Một chiếc cầu như chiếc cầu ô Thước của Ngưu Lang-Chức Nữ được tạo nên không phải từ sắt thép bê tông mà được tạo từ chính những giai điệu của bản sonate đã trình tấu nên vũ trụ này.
Vũ trụ tưởng là rộng lớn nhưng lại bé nhỏ. Người không quen biết người nhưng lại có những tương duyên hết sức thú vị, thế chẳng phải bé nhỏ sao?
Đông-Tây đang hướng về nhau tạo nên một thế giới đại đồng, nay Đông đang hướng sang Tây và Tây đang hướng về Đông như những lời mẹ dặn người con trước khi ra đi rằng: " Con ơi! chân cứng đá mềm, nay chân mềm đá cứng con lại trở về". Đó, cái tất nhiên trong tiến trình phát triển để tồn tại.
Đời sống vật chất và đời sống tinh thần cần bổ trợ cho nhau, hai phương diện sống ấy đang dần hợp tác để mang sức sống đến cho cuộc sống.
Phật Đản, Noel, Thankgivings day, Father, Mother day,... giờ đã không còn của riêng quốc gia, lãnh thổ nào. Minh chứng cho điều đã nói.
"Hạnh Phúc”, "Tự do", “Hòa bình”: những giá trị nhân bản mang tính chất phổ quát hẳn như những tiếng gọi thắm thiết từ chính những con tim biết yêu thương sự sống vẫn đang tìm về trôi cùng dòng sông Seine thơ mộng nơi Paris hoa lệ, cùng dòng sông Hằng huyền bí nơi Varasani cổ kính.
Chúc mọi người khi cái lạnh khắc nghiệt của mùa đông đã qua, nụ cười hoan hỷ của đức Phật Di Lặc nhân xuân về sẽ sưởi ấm tất cả những gì được xem là giá lạnh!





44
2641
91908
