Quay đầu ngoảnh lại đã hơn 40 năm, biết bao đổi thay trong cuộc sống, bon chen, cấu xé, tranh giành để được một cuộc sống sung túc. Tâm trí con lúc nào cũng bận rộn tính toán, gây ra biết bao nghiệp chướng nhưng con nào có để ý đến đâu.
Hôm nay tuổi đời đã xế bóng, chân chùn, gối mỏi, nhờ vào thiện duyên được thầy gọi về núp bóng dưới mái chùa thân thương mà cách đây hơn 40 năm con đã sinh hoạt dưới danh nghĩa là Đoàn viên, từ Oanh Vũ đến Huynh trưởng. Mỗi lần về chùa nghe lời pháp nhũ, con bừng tỉnh lại suy nghĩ về việc mình đã làm, con thực sự tiếc nuối đã trở về mái chùa xưa quá trễ. Những anh chị em cùng về với con theo tiếng gọi từ bi của Thầy, bạn bè ngày xưa nay mới hội ngộ. Chúng con cùng nhau chập chững bước vào con đường tươi sáng mà Thầy đã vạch ra cho chúng con. Mặc dù đã có chút kiến thức nhưng vô minh đã dẫn dắt, tham-sân-si lúc nào cũng lẽo đẽo chạy theo, tâm trí mê mờ điên đảo, không bao giờ thỏa mãn tâm vọng cầu, thân tâm không chiến thắng nổi ngũ dục, lục trần.
Những bài pháp Thầy đã dạy: Tứ diệu đế, Tứ chánh cần, Thập nhị nhơn duyên, luân hồi, vô thường v.v… dù chưa thấu suốt nhưng cũng ít nhiều đi vào tâm thức của chúng con. Chánh kiến, Chánh tư duy giúp con chuyển hóa lần lần từ tâm thức vô minh đến trí tuệ từ bi vô ngã. Những giới luật mà trước đây hàng tuần khi bắt đầu sinh hoạt, chúng con được đọc lại như một lời thệ nguyện thế mà hơn 40 năm qua đã đi vào quên lãng.
Hôm nay, 5 giới cấm của người tu tại gia được Thầy nhắc nhủ, lúc nào cũng vang vọng trong tâm trí chúng con, dù không giữ được trọn vẹn nhưng chúng con cũng cố gắng khắc phục để hành trì.
Chúng con vẫn biết cuộc đời là vô thường, thân nầy thay đổi trong từng sát-na sanh diệt, diệt sanh mãi mãi không ngừng. Những gì mình có hôm nay sẽ có lúc tan đi như mây khói, nó như một dòng sông cuồn cuộn chảy, nhấn chìm biết bao chúng sanh lặn hụp trong khổ đau phiền não, nhưng đi ngược dòng sao mà khó quá!
Những lời giáo huấn của Thầy chúng con luôn khắc ghi tinh tấn hành trì. Thực hành hạnh bố thí, ăn chay, niệm Phật, anh chị em giúp đỡ thương yêu nhau, dùng lời ái ngữ chia sẻ vui buồn.
Trong sinh hoạt có những buồn vui chợt đến, thời gian sum họp quá ít ỏi, hoàn cảnh, tâm tư mỗi người mỗi khác biệt nên cũng có những lúc ý kiến bất đồng, sân si bừng khởi. Chúng con nguyện sám hối, khắc phục và thực hành lời Thầy đã dạy, nguyện là ngọn đèn được Thầy thắp sáng. Thầy đã khai thị cho chúng con, Thầy luôn là vị Thầy mẫu mực, Thầy luôn thương yêu chúng con. Có những lỗi lầm chúng con vấp phải và được Thầy giáo huấn trong tình thương với lời ái ngữ nửa hài hước nửa răn đe, chúng con nhận ra lỗi lầm của mình và không chút mặc cảm buồn phiền.
Qua hình bóng của Thầy, chúng con dâng trọn niềm tin vào Tam Bảo. Chúng con nguyện tinh tấn tu tập để đoạn trừ phiền não, dứt bỏ tham-sân-si để tâm từ phát khởi, tạo dựng một cuộc sống an lành hạnh phúc.





44
2641
91908
