Đếm từng giọt mưa rơi ngoài hiên vắng
Lạnh lùng sầu viễn khách nhớ “cố hương”
Trường tương tư đêm buông xuống ngàn phương
Miên man mộng mãi tìm người trong mộng!
Ta như cánh chim bốn mùa lưu lạc
Nhỏ giọt buồn mãi hóa kiếp vong phương
Trường tương tư nối đuốc đợi thâu đêm
ảnh hiện mộng mãi mê hoài trong mộng!
Ta tìm ta mong gặp lại chính ta
Trong vạn tượng “hữu thân phi giác thể”...
Dù chỉ một phút vô tình hay bất chợt, đã đi qua là đọng lại trong đời...Ta tìm hoài trong sâu thẳm niềm tin, quyết tiến bước dù chân này gãy nát...để một đêm...một đêm sầu...heo hút...! lệ lòng rơi...tim nén chặt...tình ... đời...! Để một đêm...nghe mẫn hoài...ray rứt, con..gục...quỳ...nấc nghẹn... “Thế Tôn”...ơi...!
“Như vậy, này các Tỳ Kheo, với pháp được ta khéo thuyết, hiển thị, khai thị, hiển lộ, các buộc ràng được cắt đoạn, thật là đủ cho Thiện nam tử do lòng tin xuất gia có thể bắt đầu tinh tấn (hành trì và nguyện). Như vậy, này các Tỳ Kheo, với pháp được ta khéo thuyết, hiển thị, hiển lộ các buộc ràng được cắt đoạn. Chắc chắn dầu chỉ còn lại da, gân và xương trên thân, dầu thịt, máu trở thành khô cạn, mong rằng tinh tấn lực sẽ được kiên trì để chứng đắc những gì chưa chứng, nhờ trượng phu lực, nhờ trượng phu tinh tấn, nhờ trượng phu cần dõng”.
Con... lặng lẽ...run người...lau nước...mắt...đảnh lễ ngàn lần...vạn lần...ôi!...Ân đức...Thế Tôn!...dòng máu con đang sôi, lệ con đang tuôn...và...đầu...mặt...con...tay con...siết chặt thân Người...trong...tiếng nấc...nghẹn...”Cha ơi!” ...im bặt...
“Khổ thay, này các Tỳ Kheo, là người sống biếng nhác, dính đầy các pháp ác, bất thiện và mục đích lớn bị suy giảm! An lạc thay, này các Tỳ Kheo, là người sống tinh cần, tinh tấn, viễn ly các ác, bất thiện pháp và mục đích lớn được viên mãn!”
Ôi! Hình Người đang...ưu tư...phải chăng lệ Người...đang rơi...?! Ôm tình sâu...lòng đau...và...”Người ơi...!”.
“Này các Tỳ kheo, không phải với cái hạ liệt có thể đạt được cái cao thượng. Này các Tỳ kheo, phải với cái cao thượng mới đạt được cái cao thượng. Đáng được tán thán, này các Tỳ kheo, hãy tinh tấn lên để đạt những gì chưa chứng đạt, để chứng đắc những gì chưa chứng đắc, để chứng ngộ những gì chưa chứng ngộ.
Có vậy, sự xuất gia này của chúng ta sẽ không trống không, có kết quả, có thành tích...”
Đứng lên...và...bước tới, con siết chặt tay...và lệ cay...vẫn còn...mặn môi...thân Người đang rơi...và...Bạch Thế Tôn! Con...sẽ đi...như chưa...từng đi...con, sẽ sống...sẽ sống...như chưa từng được sống!...con sẽ ôm trọn chúng sanh, với vòng tay ấm của từ bi...như...Hải Triều Âm...! Con hứa, con sẽ về...về lại tim Người, con sẽ thở thật sâu, hít thật sâu, dang rông đôi vai...với...đôi tay...con sẽ mở mắt thật to và nhìn thật say...con sẽ cười lặng hơi...cho trời đất cuồng quay...vỡ òa...và thỉnh giấc mộng...ngàn thu...!
Đấy là những ưu tư nhuốm lệ đau, mà Tâm Giải đã nuốt nó vào lòng khi đọc kinh Tương Ưng II/56. Tâm Giải đã khóc, khóc thật lâu và nhiều lắm: “Đây là những lời giáo giới của Thế Tôn ư? Không! Đúng hơn là máu và nước mắt của Thế Tôn đang trào dâng mà quyện kết thành lời đấy thôi”! Nếu bạn đọc kinh bằng đôi mắt và lý trí phàm tình sẽ không cảm nhận được điều nay! Bạn hãy đeo sâu chuổi này như những “hành trì và nguyện” nhé!





36
2633
91900
